Flag Counter
Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

 Hồ My

(Đọc bài “Thu cảm” của Nguyễn Thị Hồng)

Thu cảm

Mùa thu đẹp đến nao lòng
Nắng hơi hơi nắng mây bồng bềnh mây
Người thì nửa tỉnh nửa say

Nửa lo giá chợ nửa ngây vì trời

Mùa thu ơi đẹp vừa thôi
Giăng chi khoảng cách giữa đời và mơ
Đời càng nhiều nỗi ưu tư
Người càng đơn lẻ trước thu tuyệt vời

Không kể những câu thơ lác đác đó đây chạm vào mùa thu được nhiều người nhớ. Những bài thơ hay về mùa thu của các bậc tiền nhân đã làm nhiều người say đắm cũng không hiếm. Tản Đà có Cảm thu, Tiễn thu, Lưu Trọng Lư có Tiếng thu, Nguyễn Khuyến có cả chùm bài Thu ẩm, Thu điếu, Thu vịnh… Nói thế để thấy cái khó của tác giả khi cảm thu trước những tác giả được coi là vượt cỡ.

Toàn bài chỉ có một câu tả mùa thu: “Nắng hơi hơi nắng mây bồng bềnh mây”. Xét về mặt nào đi nữa thì câu thơ này cũng chưa đạt độ tuyệt tác. Nhưng mà tác giả có chủ định tả mùa thu đâu. Chị đang dùng mùa thu như cái đinh để khoác chiếc áo cảm của mình vào.

* Ảnh: Nhà thơ Nguyễn Thị Hồng
Xem tiếp

Trần Hữu Tư
Đăng trên Tạp chí Phổ thông số 30 ngày 30.6.1960
 
Mông-cấy là tỉnh lị tỉnh Hải Ninh, có dinh quan Sứ và dinh quan Đạo.Trước mặt Mông-cấy có sông Na-lương là con sông chia nước Tàu và nước Việt Nam ta. Ngang mặt Mông-cấy là làng Đông-hưng thuộc tỉnh Quảng-Đông. Đông-hưng vui vẻ, phố xá nhiều, buôn bán coi mòi phát đạt, cảnh vật khả quan. Nhơn dịp tàu đậu, ông Turion dắt quan Giám đốc và bỉ nhơn lên viếng quan Sứ và đi luôn qua Đông-hưng chơi. Trước hết ông đưa chúng tôi đến xin phép quan Doanh trưởng, là quan Tàu cai trị Đông-hưng, đặng đi quan sát cảnh vật. Xin phép xong, ông Quan ba dắt chúng tôi lại xem đền thờ của Mã Viện.
 

Đền thờ này cất trên một hòn núi con đối diện với hòn Hổ-sơn bên ta. Vào trong đền thấy tại căn Chánh điện, trên bàn thờ có cái tượng ngồi lớn bằng đứa trẻ lối 12, 13 tuổi, chơn mặt đạp trên lưng tượng đứa nhỏ chừng bằng đứa con nít mới đẻ được vài tháng. Tượng đứa nhỏ này, nằm sấp ngóc đầu lên và le lưỡi ra. Tượng lớn tay cầm cây đoản giơ lên, một tay nắm tóc cái tượng nhỏ. Trước bàn thờ có treo một tấm hoành thêu bốn chữ: “Oai trấn Nam bang”. Tưởng không cần cắt nghĩa, người mình ai xem cái tượng nhỏ cũng biết ngay là để ám chỉ vào nước Nam ta.
Xem tiếp

Vũ Duy Chu

 
CHÓ GHẺ CÓ MỠ ĐẰNG ĐUÔI

 

Hai vợ chồng Tèo phải về quê vài hôm có việc cần. Nhờ cháu con trông coi nhà giùm thì đứa nào cũng bận bịu. Với lại một bữa còn được, chứ năm ngày cả tuần thì chả nỡ nhờ vả...

Vợ Tèo bảo:

- Anh à, độ này bọn trộm táo tợn lộng hành ghê lắm. Nó vào cả phòng làm việc cơ quan Sở của ông Giám đốc A hốt cả tỉ đồng, mấy chục ngàn đô kia kìa. Chúng vào cả nhà Giám đốc B cuỗm mấy tỉ bạc, vòng vàng quá trời luôn. Giám đốc C… Tội nghiệp mấy ổng, tiền vàng tằn tiện chắt bóp… Nè, hay là mình anh về quê với sắp nhỏ, em ở lại trông chừng nhà, được không?

Tèo vỗ đùi cái bốp:

- Hay! Bà nói tôi mới nghĩ ra chớ! Cả nhà mình cùng dzìa luôn, yên tâm đi…

Thế là Tèo khép cửa, cài chốt, luồn dây kẽm qua hai cái lỗ móc khoá trên cửa rồi cột lại, kèm một cái bảng bự tổ chảng treo toòng teng, dòng chữ đậm: GIÁM ĐỐC ĐI CÔNG TÁC TỪ NGÀY….TỚI NGÀY Xem tiếp

Lễ viếng nhà văn Anh Đức bắt đầu từ lúc 18 giờ ngày 22.8 tại trụ sở Liên hiệp các Hội VHNT TP.HCM (81 Trần Quốc Thảo, quận 3, TP.HCM). Lễ động quan được cử hành lúc 8 giờ sáng 24.8.
TNc: Theo tin vừa nhận được từ Sài Gòn, nhà văn Anh Đức đã tạ thế vào hồi 21h15 ngày 21-8-2014 tại Bệnh viện Thống Nhất (TP.HCM), hưởng thọ 79 tuổi.

Nhà văn Anh Đức sinh ngày 5/5/1935 tại xã Bình Hòa, huyện Châu Thành, tỉnh An Giang. .

Nhà văn Anh Đức có bút danh là Bùi Đức Ái . Ông rời gia đình, vào chiến khu của lực lượng kháng chiến ở miền Nam Việt Nam hoạt động từ khi còn trẻ. Năm 1953, ông được điều về làm ở báo Cứu quốc Nam Bộ. Ông được trao giải thưởng văn nghệ Cửu Long trong giai đoạn này. Người đầu tiên được coi là đã phát hiện ra năng khiếu văn học của Bùi Đức Ái là nhà văn Đoàn Giỏi. Vào những năm 20 tuổi, khi mới bắt đầu nghề văn, Anh Đức từng đề nghị Đoàn Giỏi, một nhà văn đàn anh, xem và nhận xét những tác phẩm của mình [1].

Sau đó, Bùi Đức Ái tập kết ra miền Bắc. Trong thời gian ở miền Bắc, ông viết với bút danh Bùi Đức Ái. Thời gian này ông được gặp và tiếp xúc với nhiều nhà văn lớn cùng thời tại Hà Nội. Theo phân công của Hội nhà văn Việt Nam, mỗi nhà văn có kinh nghiệm giúp đỡ, truyền đạt kinh nghiệm, đọc và góp ý bản thảo cho một cây bút trẻ tập kết. Người được giao kèm cặp Bùi Đức Ái là nhà văn Nguyễn Huy Tưởng [1].

Xem tiếp
Bút Bi
 
Một giấc mơ...

 
Sau một ngày làm việc vất vả, được cấp trên khen ngợi là có sáng kiến tuyệt vời trong việc nghĩ ra lễ hội mừng sinh nhật tổ tiên, đêm ấy ông về nhà bắc võng ra nằm trước sân vườn. Gió mát hiu hiu, và thế là ông say giấc điệp...
Trong cơn say ngủ, ông mơ thấy bóng hai người phụ nữ xinh đẹp vô vàn, nhưng cũng hết sức oai hùng trong bộ đồ võ tướng. Hai bà bước xuống khỏi bành voi, tiến đến trước mặt ông, cất tiếng nói: Trước tiên, xin cảm ơn ngươi vì đã nghĩ đến chị em ta mà tổ chức sinh nhật.
Trước thần thái uy nghiêm của hai bà, ông vội quỳ xuống: Con không dám, mong hai bà chỉ dạy.
Hai bà cười mát và hỏi: Chị em ta nghe nói lũ hậu bối các ngươi khi tổ chức sinh nhật thường có bánh kem, có thắp nến ứng với số tuổi. Thế thì lễ sinh nhật của chúng ta có giống thế không?
Ông rập đầu bảo: Thưa hai bà, có chứ ạ.
Hai bà nói tiếp: Tốt. Rồi ai thổi nến?
Ông lễ phép đáp: Rất mong hai bà về thổi ạ.
Hai bà cười gằn và nói: Cảm ơn lòng tốt các ngươi. Hôm ấy ta không về được, nên ta ủy quyền cho ngươi chuyện thổi nến. Và nhớ nhé, nến phải thắp đủ hai ngàn cây, và phải thổi một hơi cho tắt hết. Thổi một hơi mà không tắt hết, ta bắt tội đấy...
Nghe tới đấy, ông giật mình thức giấc, mồ hôi lạnh tuôn ướt áo và miệng thét lớn: Thôi, thôi, không tổ chức sinh nhật nữa!
* Minh họa của TN
Xem tiếp

Nguyễn Khắc Phê

Huế 21/8. Đúng hôm nay, 69 năm trước, Đặng Văn Việt kéo cờ lên Kỳ Dai Huế, tôi gửi bài này nhưng không phải nói chuyện cũ… bạn xem sẽ thấy. NKP

Có người bảo chuyện Đặng Văn Việt (ĐVV) - một trong hai người hạ cờ quẻ ly, kéo cờ đỏ sao vàng lên kỳ đài Huế trước Cách mạng Tháng Tám ở Huế, rồi trở thành “Con Hùm Xám Đường số 4” với rất nhiều “danh hiệu” mà người đời phong tặng cho ông thì báo chí, ti vi đã nói quá nhiều rồi! Phải! Điều ấy là đúng, nhưng “người lính già” - danh hiệu mà ĐVV tự phong - qua tuổi 90 rồi vẫn tiếp tục lập những “chiến tích” mới thì hẳn còn ít người biết; và quan trọng hơn là từ những “chiến tích” mới ấy có thể đem lại cho chúng ta một vài suy ngẫm và bài học bổ ích.
Tôi biết một số “chiến tích” mới của ĐVV vì có dịp gặp lại ông - vị khách cao tuổi nhất được UBND Tỉnh Thừa Thiên Huế mời về dự Festival 2014. Chỉ riêng việc ông già 95 tuổi, sau một đêm trường “lăn lộn” trên xe giường nằm vượt chặng đường 650 km Hà Nội-Huế, vẫn khỏe khoắn, tỉnh táo như không. cũng đáng gọi là một “chiến tích”. Chưa bàn đến bài học rèn luyện sức khỏe siêu đẳng của ĐVV, chỉ so sánh “cách đi” của vị lão thành  cách mạng - một “ông tướng không sao”, với vô số chuyến bay trong và ngoài nước bằng tiền công quỹ - gọi là đi “họp, tham quan” nhưng chủ yếu là đi… chơi (có tình trạng như thế, chính phủ mới phải ra lệnh giảm bớt họp và đi nước ngoài!) của không ít cán bộ, đã khiến chúng ta phải suy nghĩ.  Xin đừng cho là chuyện nhỏ, nhiều sự tiêu phí “nhỏ” như thế đã làm cho gánh nợ tài chính quốc gia đã đến lúc báo động!    
Với ĐVV, ông không xem chuyện đi xe giường nằm Hà Nội-Huế và ngược lại là “chiến tích”, vì đó là việc bình thường ông đã thực hiện chục năm nay, ông chỉ khuyên tôi: “Chú cứ đi! Không sao đâu! Lại rẻ được hơn nửa tiền so với đi tàu hỏa.” Còn “chiến tích” mới nữa thì ông chỉ vào thùng sách vừa được chuyển vào phòng khách sạn và vui vẻ “khoe” ngay với tôi :
- 95 tuổi rồi! Làm cuốn sách tổng kết cuộc đời đây!...
Xem tiếp
  Vũ Duy Chu
 
 

Từ rất lâu nay người ta hay dùng cụm từ PHỤNG DƯỠNG SUỐT ĐỜI để nói về việc quan tâm tới cuộc sống các BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG( BMVNAH).

Tôi rất băn khoăn cách nói này và quyết định viết vài dòng.

 

Theo Đại Từ điển tiếng Việt của Trung tâm Ngôn ngữ và Văn hoá Việt Nam( Bộ Giáo dục và Đào tạo) do ông Nguyễn Như Ý Chủ Biên, Nhà Xuất bản Văn hoá - Thông tin xuất bản năm 1999.

PHỤNG có nghĩa là Dâng lên, hết lòng chăm sóc, phục vụ, hầu hạ…( Trang 1350)

SUỐT có nghĩa:

1- Liền một mạch từ đầu này tới đầu kia, từ nới này tới nơi khác

2- Liên tục từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc…( Trang 1468)

Cuộc chiến tranh chống Mỹ đã kết thúc gần 40 năm nay. Từ Trung ương, bắt đầu là Bộ Lao động- Thương binh và Xã hội, tới mỗi tỉnh là Sở Lao động- Thương binh và Xã hội, mỗi huyện là cấp Phòng, thôn xã là các tổ chức cán bộ chuyên trách, một bộ máy khổng lồ.  Vậy mà bây giờ chúng ta vẫn còn đang… nghiên cứu, tập hợp, đề xuất, đề nghị, xét duyệt, phong tặng, truy tặng danh hiệu BMVNAH… Có thể nói đó là sự muộn màng, trì trệ rất khó chấp nhận…

Xem tiếp
Nguyễn Duy Xuân

 Chuyện trộm cướp xưa nay chẳng có gì là lạ, nhưng gần đây nhiều vụ trộm xảy ra khiến dư luận ngỡ ngàng không chỉ vì số tài sản và tiền bạc "khủng" bị mất mà là ở đối tượng nhắm tới.


Có lẽ vì thế mà nhiều người "khen": Trộm thật to gan! Bởi có to gan mới dám “vuốt râu hùm”, vào nhà quan chức vốn kín cổng cao tường, giăng đầy camera giám sát để chôm chỉa.

Tôi thì tôi cho rằng, đạo chích bây giờ thật thông minh, bài bản. Ở thời đại công nghệ số này, ba cái chuyện vặt trong làng ngoài xóm như mất con gà, quả mít chẳng đáng được liệt vào từ điển hành nghề của giới đạo chích. Trộm ngày nay có vẻ chuyên nghiệp hơn, cao cấp hơn.

Trước khi hành sự, chúng điều nghiên kĩ càng và luôn chọn đúng đối tượng bởi chẳng ai dại gì bỏ công sức, đổi cái sự nguy hiểm tính mạng để lấy con số không khi mò vào nhà kẻ nghèo khó. Đạo chích có số má bây giờ thấu hiểu lẽ đời: đã không trộm thì thôi, chẳng lèm nhèm cho mang tiếng.

Xem tiếp
 
 TNc: Có bao cơ quan hùng mạnh như Tuyên giáo, Văn hóa, Hội đồng... và hệ thống chính trị tinh nhuệ mà bao năm nay cứ để văn hóa Tầu hoành hành, bây giờ mới giật mình ! Thật là botay.com !
Ngay tết Trung thu này, Tết âm lịch này bà con tảy chay đèn lồng TQ. Tại sao không ?
 
Mạnh tay chặn đứng nạn “xâm lăng” văn hoá
của sư tử đá ngoại lai

VOV.VN. - Ông Vi Kiến Thành chia sẻ về những hành động kiên quyết nhằm đưa khỏi đời sống những “hiện vật” không phù hợp thuần phong mỹ tục Việt.
Bộ VHTT&DL vừa có công văn về việc không sử dụng biểu tượng, sản phẩm, linh vật không phù hợp với thuần phong mỹ tục Việt Nam. Công văn này được ban hành bởi thực trạng ở nhiều địa phương trưng bày, sử dụng biểu tượng, vật  phẩm, linh vật (sư tử đá kiểu Trung Quốc, phương Tây và một số vật phẩm khác) theo tạo hình, hình thức không phù hợp với thuần phong mỹ tục Việt Nam ở cổng, cửa, khu di tích, đình, chùa, công sở cơ quan, đơn vị gây phản cảm về thẩm mỹ, văn hóa, tâm linh ở những nơi công cộng.

Nhân dịp này, PV VOV.VN đã có cuộc phỏng vấn ông Vi Kiến Thành, Cục trưởng Cục Mỹ thuật, Nhiếp ảnh, Triển lãm – đơn vị tham mưu cho Bộ ban hành văn bản này. 

Ông Vi Kiến Thành
PV: Thưa ông, việc sư tử đá ngoại lai cũng như các linh vật, biểu tượng lạ xuất hiện từ lâu đã gây bức xúc trong dư luận, báo chí cũng đề cập nhiều, tại sao đến nay mới có công văn khuyến cáo?

Ông Vi Kiến Thành: Tôi rất đồng tình với các cơ quan truyền thông trong thời gian qua đã đề cập về vấn đề này. Cục Mỹ thuật, Nhiếp ảnh và Triển lãm cũng đã có những hình thức tuyên truyền trên Tạp chí, trên website của Cục nhằm tác động đến nhận thức của công chúng trong việc lựa chọn các vật phẩm, linh vật dùng trong trang trí và tín ngưỡng.
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)