Flag Counter
Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

Nguyễn Khắc Phê

Huế 21/8. Đúng hôm nay, 69 năm trước, Đặng Văn Việt kéo cờ lên Kỳ Dai Huế, tôi gửi bài này nhưng không phải nói chuyện cũ… bạn xem sẽ thấy. NKP

Có người bảo chuyện Đặng Văn Việt (ĐVV) - một trong hai người hạ cờ quẻ ly, kéo cờ đỏ sao vàng lên kỳ đài Huế trước Cách mạng Tháng Tám ở Huế, rồi trở thành “Con Hùm Xám Đường số 4” với rất nhiều “danh hiệu” mà người đời phong tặng cho ông thì báo chí, ti vi đã nói quá nhiều rồi! Phải! Điều ấy là đúng, nhưng “người lính già” - danh hiệu mà ĐVV tự phong - qua tuổi 90 rồi vẫn tiếp tục lập những “chiến tích” mới thì hẳn còn ít người biết; và quan trọng hơn là từ những “chiến tích” mới ấy có thể đem lại cho chúng ta một vài suy ngẫm và bài học bổ ích.
Tôi biết một số “chiến tích” mới của ĐVV vì có dịp gặp lại ông - vị khách cao tuổi nhất được UBND Tỉnh Thừa Thiên Huế mời về dự Festival 2014. Chỉ riêng việc ông già 95 tuổi, sau một đêm trường “lăn lộn” trên xe giường nằm vượt chặng đường 650 km Hà Nội-Huế, vẫn khỏe khoắn, tỉnh táo như không. cũng đáng gọi là một “chiến tích”. Chưa bàn đến bài học rèn luyện sức khỏe siêu đẳng của ĐVV, chỉ so sánh “cách đi” của vị lão thành  cách mạng - một “ông tướng không sao”, với vô số chuyến bay trong và ngoài nước bằng tiền công quỹ - gọi là đi “họp, tham quan” nhưng chủ yếu là đi… chơi (có tình trạng như thế, chính phủ mới phải ra lệnh giảm bớt họp và đi nước ngoài!) của không ít cán bộ, đã khiến chúng ta phải suy nghĩ.  Xin đừng cho là chuyện nhỏ, nhiều sự tiêu phí “nhỏ” như thế đã làm cho gánh nợ tài chính quốc gia đã đến lúc báo động!    
Với ĐVV, ông không xem chuyện đi xe giường nằm Hà Nội-Huế và ngược lại là “chiến tích”, vì đó là việc bình thường ông đã thực hiện chục năm nay, ông chỉ khuyên tôi: “Chú cứ đi! Không sao đâu! Lại rẻ được hơn nửa tiền so với đi tàu hỏa.” Còn “chiến tích” mới nữa thì ông chỉ vào thùng sách vừa được chuyển vào phòng khách sạn và vui vẻ “khoe” ngay với tôi :
- 95 tuổi rồi! Làm cuốn sách tổng kết cuộc đời đây!...
Xem tiếp
  Vũ Duy Chu
 
 

Từ rất lâu nay người ta hay dùng cụm từ PHỤNG DƯỠNG SUỐT ĐỜI để nói về việc quan tâm tới cuộc sống các BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG( BMVNAH).

Tôi rất băn khoăn cách nói này và quyết định viết vài dòng.

 

Theo Đại Từ điển tiếng Việt của Trung tâm Ngôn ngữ và Văn hoá Việt Nam( Bộ Giáo dục và Đào tạo) do ông Nguyễn Như Ý Chủ Biên, Nhà Xuất bản Văn hoá - Thông tin xuất bản năm 1999.

PHỤNG có nghĩa là Dâng lên, hết lòng chăm sóc, phục vụ, hầu hạ…( Trang 1350)

SUỐT có nghĩa:

1- Liền một mạch từ đầu này tới đầu kia, từ nới này tới nơi khác

2- Liên tục từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc…( Trang 1468)

Cuộc chiến tranh chống Mỹ đã kết thúc gần 40 năm nay. Từ Trung ương, bắt đầu là Bộ Lao động- Thương binh và Xã hội, tới mỗi tỉnh là Sở Lao động- Thương binh và Xã hội, mỗi huyện là cấp Phòng, thôn xã là các tổ chức cán bộ chuyên trách, một bộ máy khổng lồ.  Vậy mà bây giờ chúng ta vẫn còn đang… nghiên cứu, tập hợp, đề xuất, đề nghị, xét duyệt, phong tặng, truy tặng danh hiệu BMVNAH… Có thể nói đó là sự muộn màng, trì trệ rất khó chấp nhận…

Xem tiếp
Nguyễn Duy Xuân

 Chuyện trộm cướp xưa nay chẳng có gì là lạ, nhưng gần đây nhiều vụ trộm xảy ra khiến dư luận ngỡ ngàng không chỉ vì số tài sản và tiền bạc "khủng" bị mất mà là ở đối tượng nhắm tới.


Có lẽ vì thế mà nhiều người "khen": Trộm thật to gan! Bởi có to gan mới dám “vuốt râu hùm”, vào nhà quan chức vốn kín cổng cao tường, giăng đầy camera giám sát để chôm chỉa.

Tôi thì tôi cho rằng, đạo chích bây giờ thật thông minh, bài bản. Ở thời đại công nghệ số này, ba cái chuyện vặt trong làng ngoài xóm như mất con gà, quả mít chẳng đáng được liệt vào từ điển hành nghề của giới đạo chích. Trộm ngày nay có vẻ chuyên nghiệp hơn, cao cấp hơn.

Trước khi hành sự, chúng điều nghiên kĩ càng và luôn chọn đúng đối tượng bởi chẳng ai dại gì bỏ công sức, đổi cái sự nguy hiểm tính mạng để lấy con số không khi mò vào nhà kẻ nghèo khó. Đạo chích có số má bây giờ thấu hiểu lẽ đời: đã không trộm thì thôi, chẳng lèm nhèm cho mang tiếng.

Xem tiếp
 
 TNc: Có bao cơ quan hùng mạnh như Tuyên giáo, Văn hóa, Hội đồng... và hệ thống chính trị tinh nhuệ mà bao năm nay cứ để văn hóa Tầu hoành hành, bây giờ mới giật mình ! Thật là botay.com !
Ngay tết Trung thu này, Tết âm lịch này bà con tảy chay đèn lồng TQ. Tại sao không ?
 
Mạnh tay chặn đứng nạn “xâm lăng” văn hoá
của sư tử đá ngoại lai

VOV.VN. - Ông Vi Kiến Thành chia sẻ về những hành động kiên quyết nhằm đưa khỏi đời sống những “hiện vật” không phù hợp thuần phong mỹ tục Việt.
Bộ VHTT&DL vừa có công văn về việc không sử dụng biểu tượng, sản phẩm, linh vật không phù hợp với thuần phong mỹ tục Việt Nam. Công văn này được ban hành bởi thực trạng ở nhiều địa phương trưng bày, sử dụng biểu tượng, vật  phẩm, linh vật (sư tử đá kiểu Trung Quốc, phương Tây và một số vật phẩm khác) theo tạo hình, hình thức không phù hợp với thuần phong mỹ tục Việt Nam ở cổng, cửa, khu di tích, đình, chùa, công sở cơ quan, đơn vị gây phản cảm về thẩm mỹ, văn hóa, tâm linh ở những nơi công cộng.

Nhân dịp này, PV VOV.VN đã có cuộc phỏng vấn ông Vi Kiến Thành, Cục trưởng Cục Mỹ thuật, Nhiếp ảnh, Triển lãm – đơn vị tham mưu cho Bộ ban hành văn bản này. 

Ông Vi Kiến Thành
PV: Thưa ông, việc sư tử đá ngoại lai cũng như các linh vật, biểu tượng lạ xuất hiện từ lâu đã gây bức xúc trong dư luận, báo chí cũng đề cập nhiều, tại sao đến nay mới có công văn khuyến cáo?

Ông Vi Kiến Thành: Tôi rất đồng tình với các cơ quan truyền thông trong thời gian qua đã đề cập về vấn đề này. Cục Mỹ thuật, Nhiếp ảnh và Triển lãm cũng đã có những hình thức tuyên truyền trên Tạp chí, trên website của Cục nhằm tác động đến nhận thức của công chúng trong việc lựa chọn các vật phẩm, linh vật dùng trong trang trí và tín ngưỡng.
Xem tiếp
 
LỜI BÁC DẠY NHƯ THẾ
HÃY GẮNG GỎI LÀM THEO
CÔNG AN LÀ CÔNG BỘC
HÃY THƯƠNG LẤY DÂN NGHÈO
 
Xem tiếp
Hào Vũ
 
Những người tham gia kháng chiến chống Mỹ tại chiến trường tỉnh Long An có lẽ không ai là không biết và yêu thích bài thơ Vàm Cỏ Đông. Cũng qua bài thơ đó người ta yêu mến tác giả, nhà thơ Hoài Vũ. Phải nói rằng chính bài thơ ấy đã bắc nhịp cầu cho nhà thơ Hoài Vũ đến với Long An, trở thành một vị khách quý của Long An, cho tới hôm nay.
Năm 1968, tôi có mặt ở chiến trường Long An. Lúc ấy bài thơ đã được nhạc sĩ Trương Quang Lục phổ nhạc, đang phổ biến rộng rãi trên đài Hà Nội cũng như đài phát thanh Giải Phóng. Ở đâu tôi cũng nghe các chiến sĩ của chúng ta, cả bên dân đảng,  hát bài Vàm Cỏ Đông.. “Vàm Cỏ Đông đây, Vàm Cỏ Đông đây, ta quyết giữ, từng mái nhà nép dưới rặng dừa…” Có thể nói cái điệp khúc ấy được vang lên hầu như khắp nơi trên chiến trường Long An. Cũng bởi vì, một phần quan trọng, là do con sông Vàm Cỏ Đông đã gắn bó sinh tử với tất cả cán bộ chiến sĩ ở chiến trường Long An.  
* Ảnh: Nhà thơ Hoài Vũ
Xem tiếp
Thu Thủy/ Tiền phong
 
Mới đây, học giả Lê Oa Đằng, chủ trang Blog có tới hơn 4.039.130 người đọc trên diễn đàn mạng Sina.com lớn hàng đầu Trung Quốc, đăng bài “Nam Hải từ xưa đến nay là của Trung Quốc ư?”, thẳng thừng bác bỏ những luận điểm sai trái của chính quyền Trung Quốc về vấn đề biển Đông.
Đầu tháng 8 vừa qua, Trung Quốc lại cho phát hành cuốn sách “Bàn về lịch sử, địa vị và tác dụng của Đường 9 đoạn” do một số học giả, quan chức viết. Cao Chí Quốc, Viện trưởng nghiên cứu chiến lược phát triển Cục Hải dương Trung Quốc – chủ bút cuốn sách này rêu rao sản phẩm của ông ta và 2 đồng nghiệp “cung cấp chỗ dựa pháp lý quan trọng để Trung Quốc bảo vệ quyền lợi biển ở Nam Hải (tức biển Đông)” (!?).

Tuy nhiên, chỉ cần đọc qua những lời giới thiệu, người ta thấy ngay nó chả có gì mới mẻ hơn những điều mà viên tướng Vương Quán Trung, Phó Tổng tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc đã đưa ra tại Diễn đàn Shangri La hồi tháng 6/2014 và đã bị dư luận quốc tế kịch liệt phê phán và bác bỏ…
Xem tiếp
Phạm Vinh Xương

Tôi vốn bạn đồng ngũ với Phạm Quang Đẩu các năm 1972-1973 ở Trung đoàn 1, Quân khu Hữu ngạn, huấn luyện xong đi B mỗi người một đơn vị. Đến năm 1979 biết anh từ cơ sở được gọi về làm phóng viên báo Quân đội nhân dân, từ đó tôi thường đọc bài của anh, đôi khi còn đọc truyện của anh ở Văn nghệ quân đội, hay Văn nghệ. Thế rồi cách đây 6 năm anh về hưu ở Hà Nội, chúng tôi lại có điều kiện hay gặp nhau hơn, mỗi khi ra sách mới anh đều gửi tặng. Đến giờ trong tủ sách gia đình tôi đã có 4 quyển của anh, gồm 3 tiểu thuyết, 1 tập truyện ngắn. Năng suất viết thế với người đã ngoài 60 tuổi, cũng có thể gọi là viết khỏe. Thời nay bỏ tiền túi ra in sách (cả thơ lẫn văn) không có gì lạ. Nhưng đáng nói ở đây, tất cả các sách anh in vừa qua đều được các nhà xuất bản “bao”, nghĩa là tác giả không mất xu nào, còn được lĩnh nhuận bút, mà tira đều từ 1000 cuốn trở lên cả. Có thể nói sách anh bán được.

Năm Phạm Quang Đẩu cầm sổ hưu 2008, cho ra mắt cuốn tiểu thuyết sử thi Một ngày là mười năm (NXB Lao Động). Đến 2010 cuốn này đoạt giải Văn học sông Mê Kông, anh sang Viêng Chăn nhận giải thưởng của Hội Nhà văn các nước Đông Dương. Rồi sách được tái bản ngay năm đó, bạn còn sốt sột dịch sang tiếng Lào. Dư luận giới chuyên môn đánh giá đây là một cuốn  hay về đề tài chiến tranh. Tôi thì ngày đó đã đọc Một ngày là mười năm một lèo, sau cho người khác mượn, họ cũng nói thế. Tức là sách cuốn hút, có sức hấp dẫn nhất định với người đọc.

Xem tiếp

Theo GS Nguyễn Văn Tuấn: “Không thể coi là ngẫu nhiên những việc như truyền hình dày đặc phim Tàu, phố xá đầy đèn lồng Tàu, sư tử Tàu nhảy vào án ngữ đền chùa, sách cho thiếu nhi in hình cờ China là cờ Tổ quốc...”.
 
­­Thoát khỏi sự lệ thuộc 

Chiều 15.8 tại Hà Nội, Quỹ Văn hóa Phan Châu Trinh và Nhà xuất bản (NXB) Tri thức đã tổ chức cuộc tọa đàm “Thoát Trung về văn hóa” với sự tham gia của rất nhiều học giả, nhà nghiên cứu, nhà văn, nhà giáo dục. 

Không thể coi là ngẫu nhiên khi những ­­con phố treo đầy đèn lồng Trung Quốc.
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)