Flag Counter
Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
Hằng Trần
anha-van-6878-1398064505

Sau “Vong bướm”, một thể nghiệm với chèo cổ, đã hơn 2 năm Nguyễn Huy Thiệp không xuất hiện trên văn đàn. Ông quyết định dừng hẳn nghiệp sáng tác ở tuổi 65.

  Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp chia sẻ, thời gian vừa rồi ông ốm một trận “tưởng ra đi rồi”. Hơn 4 tháng qua, ông bị thoát vị đĩa đệm cộng thêm đau thần kinh toại, đau hết nửa người không đi được đến nỗi phải bò lê bò càng. “Giờ khỏi đến 85 – 90% là may lắm rồi chứ mấy tháng trước thảm hại, khủng khiếp, đáng sợ lắm”, tác giả Tướng về hưu nhớ lại.

Nói về vị “thuốc tiên” đã cứu sống mình, ông kể đã thử chữa thuốc tây không khỏi, đông y cũng không ăn thua, may có người giới thiệu gặp được ông thầy lang ở Việt Yên, Bắc Giang. Cứ 3 – 4 ngày “thầy” lại xuống tận nhà và chỉ chữa có mấy phút trong gần 3 tháng mà ông bình phục trở lại, đi đứng như thường

Xem tiếp
 
TNc: Chung quanh việc Luận văn của Đỗ Thị Thoan có nhiều ý kiến trái chiều. Trang nhà sẽ đưa ý kiến từ hai phía. Dù sao thì ở thế kỉ này sự việc xảy ra thật buồn !
 
Ishikawa, Chicago, Tokyo và Paris, ngày 18 tháng 4 năm 2014

    Kính gửi  Giáo sư Nguyễn Văn Minh, Hiệu trưởng Trường Đại học Sư phạm Hà Nội

Thưa ông Hiệu trưởng,
Chúng tôi được các bạn đồng nghiệp ở trong nước cũng như ở ngoài nước cho biết xúc động của họ về việc tái thẩm định luận văn thạc sĩ của cô Đỗ Thị Thoan và hậu quả khắc nghiệt mà việc đó đã đem lại cho cô giáo Đỗ Thị Thoan và bà Nguyễn Thị Bình, người đã hướng dẫn luận văn của cô. Là những người đã từng làm việc lâu năm trong các đại học ở nước ngoài, chúng tôi chưa thấy một trường hợp nào tương tự đã xảy ra, và cũng không hình dung được khả năng nào có thể xảy ra hiện tượng đó về mặt khoa học. Vì vậy, chúng tôi hoàn toàn chia sẻ nỗi xúc động chính đáng của các đồng nghiệp ở trong nước và bày tỏ mối quan tâm của chúng tôi đối với hiện tình của nền học thuật đại học tại Việt Nam qua sự cố này.
Trong sự việc đang làm dấy lên phản ứng, chúng tôi thấy cần phải phân biệt rõ ràng hai chỗ đứng khác nhau: một đằng là một hiện tượng văn học, một đằng là việc nghiên cứu hiện tượng đó. Nghiên cứu một hiện tượng không có nghĩa là người nghiên cứu đồng ý với hiện tượng ấy. Giá trị của luận văn, vì vậy, không thể căn cứ trên xét đoán chủ quan của người này người nọ về tính cách đúng sai của hiện tượng mà chỉ duy nhất căn cứ trên những tiêu chuẩn khoa học liên quan đến công trình nghiên cứu. Và người thẩm định duy nhất về giá trị khoa học đó không có ai khác hơn là hội đồng giám khảo. Khi một hội đồng giám khảo (do nhà trường lập ra theo đúng quy trình) đã tuyên bố kết quả của việc thẩm định rồi thì không có cơ quan nào khác có thẩm quyền truất phế kết quả ấy. Tất nhiên ai cũng có quyền phê bình luận văn, nhất là trên những sách báo chuyên môn, nhưng phê bình là một chuyện mà trừng phạt là chuyện khác. Sự “trừng phạt” duy nhất mà các luận văn kém chất lượng khoa học phải chịu là sự phê phán của giới khoa học trong ngành, và bất lợi trong các cuộc tuyển chọn giáo chức. Nhưng dù bị loại trong các cuộc tuyển, tác giả cũng không bị mất danh vị tiến sĩ, thạc sĩ. Chúng tôi chưa bao giờ chứng kiến một việc trừng phạt đau xót và bất nhẫn như hình phạt mà cô Đỗ Thị Thoan và, gián tiếp, bà Nguyễn Thị Bình đã phải chịu.
Xem tiếp
Nhin van hoc tu goc do van hoa Cu nguoi moi ta
VanVN.Net - Gần đây, trên các trang mạng xã hội xuất hiện một số ý kiến khác nhau về luận văn thạc sĩ của học viên Đỗ Thị Thoan (Nhã Thuyên), ngày 12-2-2014, Hiệu trưởng Trường Đại học Sư phạm Hà Nội đã ra Quyết định thành lập Hội đồng thẩm định luận văn này. Đây là việc bình thường ở các cơ sở đào tạo sau đại học hoàn toàn nằm trong thẩm quyền của các cơ sở đào tạo. Để bạn đọc hiểu rõ hơn thực chất luận văn thạc sĩ của Đỗ Thị Thoan về đề tài: “Vị trí của kẻ bên lề: thực hành thơ của nhóm Mở miệng từ góc nhìn văn hóa”. VanVN.Net xin đăng toàn văn bản nhận xét phản biện của PGS.TS Phan Trọng Thưởng tại Hội đồng thẩm định luận văn do Trường Đại học Sư phạm Hà Nội thành lập.

PGS.TS. Phan Trọng Thưởng: Dựa trên quy cách của một bản nhận xét luận văn và những yêu cầu do Trường Đại học Sư phạm Hà Nội đề ra, tôi có một số nhận xét sau đây về luận văn của tác giả Đỗ Thị Thoan. (Tất cả những đoạn để trong ngoặc kép hoặc in nghiêng đều trích dẫn nguyên văn từ luận văn).

 1. VỀ LÝ DO CHỌN ĐỀ TÀI

Theo tác giả luận văn, “chỉnh thể văn học và văn hóa trong bất kỳ không gian và thời gian nào cũng luôn luôn bao gồm dòng chính và dòng ngầm, trong đó dòng chính được coi là Trung tâm; dòng ngầm được coi là ngoại vi, là bên lề”. Dòng chính được coi là “có quyền năng chi phối tác động, quyền năng hình thành qui phạm, hình thành thiết chế; còn Dòng ngầm có vai trò “giải qui phạm và phá hủy thiết chế, nhất là khi thiết chế đó bộc lộ xơ cứng và bảo thủ diễn ra ngay trong dòng chính như một qui luật của vận động”.

Xem tiếp
Thái Sinh

Đã mấy năm rồi lão Cò được ông giám đốc tọ tẹ mời khánh thành sân ten- nít, thực tình lão chẳng còn nhớ cái mặt lão ấy thế nào, hôm nay mở In-tơ-nét tình cờ lão thấy vị giám đốc tọ tẹ trả lời trực tuyến về việc giao và cho thuê đất rừng. Ấy chà! Để xem vị này nói gì, biết đâu lão thôi chức “giám đốc quân xanh” về thuê đất rừng trên núi Hài chả kiếm được khối tiền. Vừa lúc đó thì bố con bác Thảo Dân tới. Thằng Út nhìn vào máy của lão Cò thấy vị giám đốc tọ tẹ đang trả lời trực tuyến nó cười ngất ngư:
- Lão nghe cái miệng của vị ấy làm gì. Khổ, toàn những điều nhăng nhít thôi. Trả lời trực tuyến gì mà cứ nhìn chăm chăm vào ống kính mà không nhìn vào người hỏi? Bởi phía sau ống kính máy quay câu hỏi và câu trả lời đã soạn sẵn đang được chiếu lên tường. Lão ấy đọc lại những gì người ta đã soạn sẵn rồi. Chứ trực tuyến cái con khỉ gì. Xạo, toàn nói dối dân thôi...
Nghe thế thì lão Cò quay lại hỏi thằng Út:
- Mày biết gì về ông giám đốc tọ tẹ mà nói vậy?
Thằng Út khịt mũi rồi phẩy tay:
- Cháu lạ gì lão này, lão là thành viên trong câu lạc bội ten-nít thuê cháu làm huấn luyện viên. Mọi người kể ngày xưa lão ta khoái món thịt chó khủng khiếp, có người bảo: Muốn mua lão ấy chỉ cần một bữa thịt chó...Thời bao cấp lão từng mơ làm lái chó. Một lần vào quán thấy bọn lái chó đang chè chén trong đó, thấy lão chúng vội tới cụng chén: Chúng em kính anh, kính cái sự trung thành món cầy tơ của anh...Nghe thế lão mới cao hứng: Tớ thì kính các cậu từ lâu rồi, chẳng lẽ tớ lại đổi cái kính lúp soi mấy con rầy nâu lấy cái rọ bắt chó kia. Thịt chó là món khoái khẩu của tớ, các cụ từng có câu: Sống trên đời ăn miếng dồi chó/ Chết đi rồi biết có hay không. Thế đấy, tớ ước được làm lái chó như các cậu...Đám lái chó nhao nhao: Từ nay chúng em xin được gọi anh là Lái chó nhé...Cái biệt danh “Lái chó” của vị giám đốc tọ tẹ có từ ngày đó lão Cò ạ...
Xem tiếp
Nguyên Hà
Ông Nguyễn Văn Phúc tại một phiên thảo luận của Quốc hội
“Động lực phát triển mới từ cải cách thể chế” là chủ đề được Ủy ban Kinh tế của Quốc hội chọn cho Diễn đàn Kinh tế Mùa xuân sẽ diễn ra vào ngày 28 và 29/4 tới đây tại thành phố Hạ Long, Quảng Ninh.
 Một trong những nội dung sẽ được tập trung thảo luận là giải pháp để tháo gỡ những nút thắt thể chế đang cản trở sự vận động của các quy luật khách quan và phổ quát trong nền kinh tế thị trường.
Trao đổi với VnEconomy trước thềm diễn đàn, Phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Nguyễn Văn Phúc cho rằng, đây là thời điểm thích hợp nhất để thúc đẩy mạnh mẽ quá trình cải cách thể chế tại Việt Nam. Và những kiến nghị từ diễn đàn sẽ là các hành động cụ thể góp phần gỡ các nút thắt thể chế.
Chưa có đột phá
Cải cách thể chế nói chung và thể chế kinh tế đang là một vấn đề rất thời sự, không chỉ ở diễn đàn Quốc hội. Việc lựa chọn chủ đề diễn đàn lần này có vẻ rất “hợp thời” và cũng là sự nối mạch từ các diễn đàn của các năm trước. Nhưng trong bổi cảnh cải cách thể chế mới bắt đầu được “khởi động” lại thì tại sao diễn đàn không đặt vấn đề động lực cho cải cách thể chế mà lại là động lực phát triển mới từ cải cách thể chế, thưa ông?
Xem tiếp

Đỗ Quốc Bảo

Chẳng cần phải giải thích dài dòng, người trong nghề và ngay cả bạn đọc bình thường cũng hiểu rằng: nhà văn khác người và hơn người ở chỗ họ là “nhà chữ”. Nhà văn dùng câu chữ để xây dựng hình tượng văn học, phản ánh cuộc sống qua một sản phẩm trí tuệ - tinh thần - tình cảm là tác phẩm văn học. Nhà văn “sống” ở thì hiện tại bằng chính việc sáng tác.

Con đường đi đến với nghề văn có nhiều cách. Có người nhờ tài năng thiên bẩm, ngay từ tác phẩm đầu tay đã nổi tiếng. Có người thì dần dần khẳng định qua từng trang viết. Nhưng, để trụ được với nghề, ngoài vô vàn yếu tố cần thiết thì không thể thiếu sự học. Học trong sách vở, học trong cuộc sống, học ở bạn bè, đồng nghiệp… Học để có thêm vốn nghề, để giữ vốn niêm cất”, khi cần lại đưa ra sử dụng vì dù sao, nó còn nguyên dạng chiếc xe ở tình trạng tốt. Còn nhà văn, khi không hoạt động văn học (giả sử các mức sau 5 năm hoặc 10 năm kể từ khi ra một tác phẩm mà không viết tiếp được nữa), thì nên gọi thế nào? Chả lẽ lại gọi là nhà văn “niêm cất”(!?), nhà (kho) văn “tiềm năng”(!?), hay chỉ gọi là anh A., chị B., người từng có hoạt động sáng tác văn học?tăng trưởng vốn. Ngừng quan sát, học hỏi, ngừng viết thì nhà văn chững lại và bắt đầu quá trình tụt hậu. Đáng tiếc là ngay cả trong tình trạng đó, ít người dám công khai nói mình tự nguyện bỏ nghề văn vì không theo nổi. Vì cái tiếng, vì sĩ diện, hay vì những nguyên nhân nào đó, người ta vẫn muốn thiên hạ mãi coi mình là “nhà văn”, nhà văn suốt đời, nhà văn ngay cả khi không còn viết nổi một tác phẩm nào nữa. Chẳng ai trong số đó ghi trong danh thiếp “đã từng là nhà văn”, mà chỉ thấy ghi “nhà văn”. Thật phi lí vì trong tình trạng đó, nhà văn thậm chí không còn giống những chiếc xe ôtô đặc chủng được đưa vào kho “

Xem tiếp
Trần Kinh Nghị
Theo blog Bách Việt
 
Vụ nhóm người Trung Quốc vượt biên trái phép  sang Việt Nam qua cửa khẩu Bắc Phong Sinh, tỉnh Quảng Ninh hôm thứ Sáu ngày 17/4 vừa qua thực ra chỉ là một trong nhiều vụ đã, đang và sẽ tiếp tục xảy ra dọc biên giới Trung Việt. Tuy nhiên quá trình giải quyết vụ việc lần này bộc lộ rõ hơn nguyên nhân sâu xa đáng để xem xét rút ra bài học kinh nghiệm.
Trong luồng dư luận hiện nay, bên cạnh ý kiến tán thành có nhiều ý kiến phê phán cách về giải quyết của nhà chức trách Việt Nam liên quan đến vụ việc này, đặc biệt việc trao trả cho phía Trung Quốc toàn bộ, kể cả những kẻ phạm trọng tội trong lãnh thổ Việt Nam. Những ý kiến phê phán cho rằng việc bàn giao cho Trung Quốc toàn bộ nhóm tội phạm (cả người sống lẫn xác chết) như vậy là quá vội vàng và không phù hợp với nguyên tắc về độc lập chủ quyền quốc gia và quyền con người.  Có ý kiến cho rằng "Việt Nam đồng lõa (với Trung Quốc) vi phạm nhân quyền" v.v...
Xem tiếp
Nguyễn Hữu Quý

 Thú thực, trước khi Hội Nhà văn Việt Nam thông báo giải thưởng năm 2013 tôi chưa được đọc Những lớp sóng ngôn từ của Mã Giang Lân. Lý do rất đơn giản là không có sách và hình như dư luận cũng không nhắc tới mấy. Đến khi tập thơ đoạt giải thì trên báo Văn nghệ mới có một đôi bài khen nhưng trên “mạng” lại xuất hiện mấy bài chê không tiếc lời của Trần Mạnh Hảo, Đỗ Hoàng...Một số nhà thơ, nhà phê bình tuy không viết bài chê nhưng khi chuyện trò với tôi cũng đánh giá thấp tập thơ này. Tôi phân vân không biết ai khen chê đúng. Khi nghe một nhà thơ nổi tiếng nằm trong Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam nói, đại ý rằng: lẽ ra năm nay giải thưởng thơ nên bỏ trống vì chưa có tập nào xứng đáng kể cả Những lớp sóng ngôn từ. Có lẽ, từ câu nói này mà tôi phải mượn cuốn thơ Những lớp sóng ngôn từ để đọc một cách kỹ càng.

Tôi nghĩ trong tập thơ này Mã Giang Lân chủ tâm hướng tới đời thường, có nhiều hoài niệm về lịch sử xa xôi và quá khứ đã từng trải. Nhìn cầu Hàm Rồng anh tưởng nhớ tới bao người lính năm xưa nằm xuống, đến động Long Quang lại nghe dư âm lịch sử vọng lại từ thơ Lê Thánh Tông, về quê thì xới lại tuổi thơ khi gặp cây đa xanh nỗi niềm cô tịch / ngôi đình đầy những tiếng nói thầm những bước chân nhẹ...Cảm xúc và suy ngẫm về lịch sử hay hoài niệm dĩ vãng không có gì mới trong thơ ca nhất là với lớp người cầm bút trưởng thành trong giai đoạn chống Mỹ như Mã Giang Lân. Người đọc đợi chờ những phát hiện mới, diễn đạt mới mang dấu ấn sáng tạo thăng hoa của nhà thơ.

Có không? Hình như đọng lại đôi chút trong những câu thơ thế này:...ngôi sao mai đẫm ướt / như vừa vớt lên từ cánh đồng / chưa ráo mồ hôi (Gọi mùa màng) hay: Không hy vọng thì không thể sống / dù hy vọng cùng đường / Ban đêm đốt đèn tìm ánh sáng / ban ngày đốt đèn tìm bóng đêm (Ngẫu hứng) Xem tiếp

Thái Sinh

Phiếm luận

Bác Thảo Dân vớ chiếc phất trần bực dọc quật mạnh mấy cái xuống chiếu:

- Tôi hỏi lão Cò nhé, cái dịch bệnh gì đang hoành hành ở thủ đô khiến hàng ngàn cháu nhỏ phải nhập viện, hơn trăm cháu tử vong mà Bộ Y tế vẫn ấp úng không dám gọi là dịch nhỉ?

Lão Cò cười nửa miệng:

- Dịch sởi chứ còn gọi là dịch gì? Thằng cháu tôi vừa điện lên cho biết cuối tuần này sẽ sơ tán mấy đứa trẻ lên núi Hài để tránh dịch. 

- Lại thế nữa? Giống như cái hồi B52 của Mỹ ném bom Hà Nội nên sơ tán các cháu nhỏ về nông thôn tránh bom đạn à? Thủ đô tập trung các bệnh viện lớn, đầy đủ các giáo sư, bác sĩ tài năng và các phương tiện chữa trị tốt nhất nước mà phải sơ tán về nông thôn để tránh dịch, chẳng hoá ra y học nước ta đang đi giật lùi à?

Lão Cò khịt mũi, lấy chiếc lông gà thông chiếc nõ điếu rồi xúc nước, rồi vê thuốc, rồi châm lửa, rồi gảy tàn đóm...nhìn ra ngoài trời thở dài:

- Bác có nghe bà Bộ trưởng Bộ Sức khoẻ khi tới thăm Bệnh viện Nhi Trung ương đã nói: Chúng tôi mà có con cháu mắc sởi, không bao giờ dại cho vào đây...Người dân mới hỏi lại: Con cháu chúng tôi bị bệnh sởi nếu không đưa đến bệnh viện thì đưa đến đâu? Hay là đưa thẳng tới nghĩa địa hả bà Bộ trưởng?

- Theo thiển nghĩ của tôi, câu nói ấy của bà Bộ trưởng ngầm bảo với người dân rằng: Những bệnh viện ấy toàn là nơi làm tiền thôi, chẳng chữa trị gì đâu. Tốt nhất là để tại nhà chờ chết hoặc dùng hạt mùi mà tắm mà xoa. Thật kinh khủng hết chỗ nói. Dưng mà thôi, tôi hỏi lão vì sao cái Bộ Sức khoẻ ấy đến giờ này vẫn chưa công bố dịch là thế nào?

Xem tiếp
Nguyễn Xuân Đức

Tôi biết về nhóm Mở Miệng từ hơn mười năm trước, nhất là thời rầm rộ “khoan cắt bê tông”; cũng có trong tay bản luận văn của Đỗ Thị Thoan từ lâu (trước cả khi “phát súng” đầu tiên nổ vào chị), nhưng không thích om sòm, vả lại nhận thấy đã có các tổ chức và cả một Hội đồng “chăm lo” công việc văn chương nên chỉ đàm đạo bên bàn trà với một số bạn bè đồng nghiệp, hoặc trao đổi thông tin cùng đôi điều bình luận khi có người hỏi. Suốt cả thời gian qua tôi đã có dịp đọc gần như hầu hết các bài viết trên các báo viết, báo mạng, blog; suy ngẫm về những lời bênh vực, bao che, những lời phê phán - thậm chí đến mức thóa mạ, cũng như những phát biểu nhằm “chính trị hóa” vấn đề ở cả hai chiều.

“Tình hình” lắng dịu xuống một dạo, nay lại bùng lên với cả những lời kêu gọi, kêu cứu, những tiếng nói của người trong cuộc và trong Hội đồng chấm luận văn lần 1 (HĐ1),... Tự thấy, đã đến lúc có thể góp đôi điều trên cách nhìn bình tĩnh, thân thiện và khoa học về nhiều vấn đề chung quanh luận văn của Đỗ Thị Thoan và những lời bàn.

Khái quát chung về những ý kiến đã công bố, có thể thấy sự việc đã được đẩy lên cực đoan ở cả hai phía. Bên nào cũng cố tìm những sơ hở, những sai sót của phía bên kia rồi cắt xén, phân tích,… khiến độc giả hết sức hoang mang, nhất là khi họ chưa có trong tay bản luận văn của Đỗ Thị Thoan. [Bản luận văn ấy giờ đã được đưa lên mạng, nhưng chắc nhiều người chưa có điều kiện tìm đọc. Hãy vào google, gõ: [pdf] đỗ thị thoan vị trí của kẻ bên lề, sẽ tìm thấy].

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)