Flag Counter
Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

Thái Sinh

Phiếm luận

Bác Thảo Dân vớ chiếc phất trần bực dọc quật mạnh mấy cái xuống chiếu:

- Tôi hỏi lão Cò nhé, cái dịch bệnh gì đang hoành hành ở thủ đô khiến hàng ngàn cháu nhỏ phải nhập viện, hơn trăm cháu tử vong mà Bộ Y tế vẫn ấp úng không dám gọi là dịch nhỉ?

Lão Cò cười nửa miệng:

- Dịch sởi chứ còn gọi là dịch gì? Thằng cháu tôi vừa điện lên cho biết cuối tuần này sẽ sơ tán mấy đứa trẻ lên núi Hài để tránh dịch. 

- Lại thế nữa? Giống như cái hồi B52 của Mỹ ném bom Hà Nội nên sơ tán các cháu nhỏ về nông thôn tránh bom đạn à? Thủ đô tập trung các bệnh viện lớn, đầy đủ các giáo sư, bác sĩ tài năng và các phương tiện chữa trị tốt nhất nước mà phải sơ tán về nông thôn để tránh dịch, chẳng hoá ra y học nước ta đang đi giật lùi à?

Lão Cò khịt mũi, lấy chiếc lông gà thông chiếc nõ điếu rồi xúc nước, rồi vê thuốc, rồi châm lửa, rồi gảy tàn đóm...nhìn ra ngoài trời thở dài:

- Bác có nghe bà Bộ trưởng Bộ Sức khoẻ khi tới thăm Bệnh viện Nhi Trung ương đã nói: Chúng tôi mà có con cháu mắc sởi, không bao giờ dại cho vào đây...Người dân mới hỏi lại: Con cháu chúng tôi bị bệnh sởi nếu không đưa đến bệnh viện thì đưa đến đâu? Hay là đưa thẳng tới nghĩa địa hả bà Bộ trưởng?

- Theo thiển nghĩ của tôi, câu nói ấy của bà Bộ trưởng ngầm bảo với người dân rằng: Những bệnh viện ấy toàn là nơi làm tiền thôi, chẳng chữa trị gì đâu. Tốt nhất là để tại nhà chờ chết hoặc dùng hạt mùi mà tắm mà xoa. Thật kinh khủng hết chỗ nói. Dưng mà thôi, tôi hỏi lão vì sao cái Bộ Sức khoẻ ấy đến giờ này vẫn chưa công bố dịch là thế nào?

Xem tiếp
Nguyễn Xuân Đức

Tôi biết về nhóm Mở Miệng từ hơn mười năm trước, nhất là thời rầm rộ “khoan cắt bê tông”; cũng có trong tay bản luận văn của Đỗ Thị Thoan từ lâu (trước cả khi “phát súng” đầu tiên nổ vào chị), nhưng không thích om sòm, vả lại nhận thấy đã có các tổ chức và cả một Hội đồng “chăm lo” công việc văn chương nên chỉ đàm đạo bên bàn trà với một số bạn bè đồng nghiệp, hoặc trao đổi thông tin cùng đôi điều bình luận khi có người hỏi. Suốt cả thời gian qua tôi đã có dịp đọc gần như hầu hết các bài viết trên các báo viết, báo mạng, blog; suy ngẫm về những lời bênh vực, bao che, những lời phê phán - thậm chí đến mức thóa mạ, cũng như những phát biểu nhằm “chính trị hóa” vấn đề ở cả hai chiều.

“Tình hình” lắng dịu xuống một dạo, nay lại bùng lên với cả những lời kêu gọi, kêu cứu, những tiếng nói của người trong cuộc và trong Hội đồng chấm luận văn lần 1 (HĐ1),... Tự thấy, đã đến lúc có thể góp đôi điều trên cách nhìn bình tĩnh, thân thiện và khoa học về nhiều vấn đề chung quanh luận văn của Đỗ Thị Thoan và những lời bàn.

Khái quát chung về những ý kiến đã công bố, có thể thấy sự việc đã được đẩy lên cực đoan ở cả hai phía. Bên nào cũng cố tìm những sơ hở, những sai sót của phía bên kia rồi cắt xén, phân tích,… khiến độc giả hết sức hoang mang, nhất là khi họ chưa có trong tay bản luận văn của Đỗ Thị Thoan. [Bản luận văn ấy giờ đã được đưa lên mạng, nhưng chắc nhiều người chưa có điều kiện tìm đọc. Hãy vào google, gõ: [pdf] đỗ thị thoan vị trí của kẻ bên lề, sẽ tìm thấy].

Xem tiếp
Vũ Duy Chu
 
Người chết ở đây là nói tới các liệt sĩ, những người có công lớn với muôn người. Chưa hết chuyện là những liệt sĩ ấy đã yên nghỉ cả mấy chục năm, gần trăm năm bỗng dưng phải “sống lại” giữa pháp đình với tư cách là THÂN NHÂN TỐT, để cứu vớt, để giảm án cho những người đang sống là con cái, anh em, cháu chắt họ vướng vào lòng lao lý…
 
Chưa nói tới các vụ án cướp của, giết người, tôi chỉ nói tới các vụ án kinh tế nghiêm trọng mà kẻ gây án có THÂN NHÂN TỐT đã ăn cướp, chiếm đoạt của đồng loại lương thiện hàng trăm, hàng ngàn tỉ đồng…
 
Thế là THÂN NHÂN TỐT với tư cách liệt sĩ đã là tiền đề của nhiều yếu tố thuận lợi cho con cái cháu chắt họ trong các mặt đời sống xã hội.
Chủ nghĩa lý lịch giúp cho người thi đại học được cộng thêm điểm, được ưu tiên đi du học( trước 1975 ở miền Bắc), hoặc vào học các trường văn bằng tốt nghiệp dễ xin việc. Có việc làm ổn định thì lại dễ cơ cấu vào các vị trí lãnh đạo, có chức có quyền…
 
THÂN NHÂN TỐT với tư cách liệt sĩ, anh hùng lực lượng vũ trang, người có vai trò lãnh đạo chủ chốt trong xã hội đã giải cứu cho con cái họ thoát khỏi án tử hình, hoặc từ án cải tạo giam giữ xuống tù treo… Xem tiếp

  Nguyễn Khắc Phê

Huế 18/4. Thân gửi anh Trần Nhương. Bài này đã gửi cho ba tờ báo lớn, nhưng không hiểu vì sao họ không đăng? Hôm qua định gửi để anh đưa lên mạng, chưa kịp thực hiện thì sáng này đọc tin Thủ tướng quyết định dừng đăng cai Asiad 2019. Tuy vậy, có lẽ đưa bài lên cũng vẫn có ích.  NKP
Những ngày này, dư luận đang “nóng” về chuyện đổ tỷ-tỷ tiền đăng cai Asiad 2019, xin nhắc lại chuyện có thể đã “nguội”: BÀI HỌC “HẬU” SEA GAMES 2003.

Hơn 10 năm qua rồi, và chúng ta có “truyền thống” thích ngợi ca thành tích, nên ai nhắc là ại SEA GAMES cũng chỉ nói đến những thắng lợi. Để cho “công bằng” và để giúp những ai đang say sưa với Asiad 2019 thêm tỉnh táo, xin điểm lại  vài “vết đen” mà công luận phanh phui “hậu” SEA GAMES 10 năm trước.

Chuyện lũ sâu mọt đục khoét các công trình ít nhất 20% giá trị là điều không còn phải bàn cãi. Có nghĩa là 760 tỷ đồng đã bị “thất thoát”- cách nói mập mờ cho bọn trộm cướp dễ lẩn tránh. 10 năm trước, đó là một con số “kinh khủng”! Mặt cỏ sân Mỹ Đình với giá đắt gấp đôi sân Thiên Trường, mái nhà thi đấu Phú Thọ bị võng (hẳn đây chưa phải là tất cả danh mục công trình vừa mới sử dụng đã xuống cấp) liệu có phải do bọn sâu mọt đục khoét? Ban thanh tra Nhà nước đã vào cuộc nhưng hình như tất cả đều “trong sạch” như ở nhiều công trình khác!

Tuy vậy, “vết đen” hậu SEA GAMES còn là vụ L.Q.D. (*) bị truy tố (xin miễn nhắc lại tội trạng nhơ nhớp của y). Vấn đề là : vì sao lại là y chứ không phải kẻ khác? Có dư luận bảo là vì “ghen ăn” ? Dư luận có thể không chính xác, nhưng điều rõ ràng có “chứng cớ” là y quá nhiều tiền - nếu không muốn nói là rất-rất nhiều tiền; có thế y mới dễ dàng quẳng ra cho kẻ dắt mối 5-6 triệu đồng trong một “phi vụ”! Đó là chưa nói dư luận đồn rằng y có vô khối tiền gửi ngân hàng! Lại hỏi: Tiền ở đâu ra lắm thế? Có liên quan gì đến chức trách quản lý các công trình xây dựng SEA GAMES 22 không? Xin đừng nghĩ là “dậu đổ bìm leo”. Xưa nay, tham ô thường đi liền với hủ hóa. Không tin, xin mở các bản án xử các ông “kễnh” ở Trung Quốc gần đây thì rõ.

Xem tiếp
Trịnh Kim Thuấn

Bất tri tam bách dư niên hậu.
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như.

Nhận được Email của cụ Tiên điền Nguyễn Du, các khách mời đều đến đúng hẹn, như ông Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều, ông Đặng Trần Côn, bà Đoàn Thị Điểm và Bà huyện Thanh Quan...

Vẫn ngôi nhà gỗ nhỏ, xinh xắn như thuở nào. Sạch sẽ và ngăn nắp . Phòng khách gồm mấy kệ sách, trên vách còn treo mấy cây cung, các ống nứa đựng tên, dăm ba con thú nhỏ nhồi bông… Đây là những kỷ vật, kỷ niệm của người thợ săn núi Hồng Lĩnh năm nào (Hồng Sơn lạp hộ)

Trà nước được mang ra, sau khi chào hỏi, khách được mời thì tươi cười, còn chủ nhà lộ vẻ hơi buồn. Ông nói:

- Quí vị thử nghĩ xem, Truyện Kiều tôi sáng tác đến nay là hơn 200 năm(*), nên có thể có những điều đến nay không hợp người hiện đại. Dưới trần gian hiện nay có một anh thợ thơ tên là Đỗ Minh Xuân. Anh ta chê thơ tôi rườm rà, là dở, là dùng nhiều từ Hán Việt, điển tích. Tất nhiên, mấy trăm năm qua các bậc thức giả của nước Việt chưa thấy ai chê, ngay cả đến Thượng thư Phạm Quỳnh của triều đình Huế, thế kỹ trước còn nói: “Truyện Kiều không chỉ đối với văn hóa nước nhà mà đối với văn học thế giới cũng chiếm được một địa vị cao quý... Truyện Kiều còn, tiếng ta còn; tiếng ta còn, nước ta còn...”. (**)

Xem tiếp
Nợ công 20 triệu đầu người
Thêm bao nhiêu khoản toi đời cụ ơi
Phần trăm thì để người xơi
Nợ thì dân gánh mấy đời cho xong....
Xem tiếp
Thăng Sắc7 năm rồi tôi mới về thăm nhà 22

 
 
 
 
 
 
 
 
 
Thiệt tình thì không biết phải bình báng thế nào về việc chỉ có 6000 trên tổng số 4,5 triêu Việt kiều đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam trong thời gian khá dài là suốt 5 năm qua ! Chỉ biết thở dài đánh thượt và than rằng, thế là có tới trên 4 triệu người, một tỉ lệ khủng so với 6000, đã chấp nhận “để mất” cái danh hiệu mình là người Việt.
Cám cảnh thay cái “khúc ruột” để ngoài ngàn dặm !
 
Ừ thì cứ tin vào cách giải thích của các cơ quan quản lý nhà nước là số lượng người đăng ký giữ quốc tịch không nhiều vì trong số 4,5 triệu Việt kiều hiện tại, phần lớn đều đã có quốc tịch nước ngoài, quy định chặt chẽ ở nhiều nước áp dụng nguyên tắc một quốc tịch khiến nhiều người phải lựa chọn vì nếu giữ quốc tịch Việt Nam sẽ không được nhập tịch ở nước sở tại. Tuy nhiên, lấy con số bỏ đi thì cũng có tới hơn một nửa số 4,5 triệu đang làm ăn sinh sống tại các nước cho giữ quốc tịch gốc. Như thế, chẳng phải là đã có một số rất lớn đã tự nguyện để mất quốc tịch đấy hay sao !
Nguyên nhân chắc có nhiều, nhưng, trong số nhiều nguyên nhân ấy, có một, mà nói ra, sẽ đau lòng, nhưng mà phải nói ra, đó là nguyên nhân xấu hổ phải làm người Việt Nam !
Ông Nguyễn Bá Thuận, Việt kiểu ở Đan Mạch, kể : vào năm 1968, ông đi làm muộn, phải đuổi theo xe buýt. Đang chạy có một chiếc xe con dừng lại, trong xe là một người bản địa hỏi ông đi đâu để họ chở. Người này hỏi ông là người Nhật bản hay người Trung quốc. Đáp : tôi là người Việt Nam. Người bản địa vui như vừa gặp bạn, hổ hởi nói ông Thuận ở đâu để tối đến chở về nhà ăn cơm và nói chuyện.
Xem tiếp
Tô Hoàng
(theo Runy web)
  
Không một ai và chưa khi nào người đời nghi ngờ về huyết thống của bà với nhà thơ Nga Vladimir Maiakovsky. Bởi vậy, cũng là điều lạ khi một lần nhà thơ Nga Evghenhi Evtushenko yêu cầu bà cho xem giấy tờ xác minh. Nghe vậy Patrisia Thompson bực bội đứng dựng lên với hết tầm vóc cao lớn của người cha khiến Evtushenko đâm bối rối.

            “ Quả là cũng có điều gì đã minh chứng”- Evghenhi Evtushenko thú nhận.Tại một trong những nhà bảo tàng ở Moskva có lưu giữ cuốn vở ghi chép của thi sỹ Maiakovsky. Trong cuốn vở đó chúng ta dễ dàng tìm thấy bút tích của thi sỹ ghi bên cạnh địa chỉ nơi bà Patrisia Thompson trải qua tuổi ấu thơ với hai chữ “ Con gái”. Trong lần đầu tiên tới Moskva, bà Patrisia Thompson đã òa khóc khi nhìn thấy mấy chữ này…

            Bà Patrisia Thompson đã năn nỉ bà mẹ đặt tên mình theo họ cha –Elena Vladimirovna Maiakovskaia. Bà chân thành bộc lộ ý muốn có một ngày nào đó bà sẽ hoàn toàn mang tên Nga- nơi đã sinh ra nền thi ca Nga bất tử và những thi sỹ Nga bất tử.

            Bà Elizaveta Zibert, thân mẫu của bà Patrisia Thompson vốn là một người Nga lưu vong, sống tại New York với đồng lương của một hướng dân viên du lịch. Vào năm 1925, khi Maiakovsky sang Mỹ, bà trở thành người phiên dịch của ông. Một năm sau ngày hai người quen biết, cô bé Patrisia Thompson cất tiếng khóc chào đời. Lần đầu tiên và cũng là lần cuối Patrisia Thompson được gặp cha đẻ của mình-thi sỹ Maiakovsky là tại thành phố Nise, nước Pháp, khi mẹ cô sang đây nghỉ dưỡng. Lúc đó Patrisia Thompson mới 3 tuổi.

            Nhưng cô bé chỉ được biết ai là cha đẻ thực sự của mình khi cô lên sáu. Kể từ ngày đó, Patrisia Thompson phải giữ kín điều bí mật này suốt hơn nửa thế kỷ. Nhiều người quen biết bà Elizaveta Zibert kể, cho tận đến lúc nhắm mắt lìa đời bà mẹ vẫn nhắc nhở cô con gái đừng khơi gợi lại những kỷ niệm đau buồn trong gia đình: “ Mẹ tôi luôn luôn lảng tránh bất cứ chuyện gì đụng chạm tới cuộc tình của bà với Maiakovsky. Ấy thế mà tôi lại không muốn cắt đứt mọi quan hệ với cha tôi-một con người xuất chúng”- Bà Patrisia Thompson nói.
Xem tiếp
Nhà thơ Trần Nhuận Minh
 
Tôi rất đau lòng khi đọc báo Tuổi Trẻ, qua sự phản ánh của nhà báo Thái Bá Dũng , báo Hải Dương Điện Tử đăng lại ngày 15 / 4 / 2014, về nhóm người gồm bảo vệ Phan Văn Hải, kế toán Trần Thị Kim Oanh, và các nhân viên Cung, An, Tâm, ở siêu thị Vĩ Yên, huyện Chư Sê, tỉnh Gia Lai, ngày 10 .4. 2014, một cháu bé gái học sinh trường THCS thị trấn Chư Sê, vào siêu thị, vì quá thích 2 quyển truyện tranh mà không có tiền mua, cháu đã lấy giấu trong người. Khi ra cửa bị phát hiện, đáng lẽ ra, nếu các cô Oanh, Cung An, Tâm... không ai còn lòng tốt của một người từng làm mẹ , mỗi người dám bỏ ra 5 000 đ, để có 20 000 đồng mua sách cho cháu, thì cũng nhắc nhở cháu, đừng có lấy trộm sách, rồi cho cháu về, đằng này các người  đã trói chân tay cháu bé vào lan can lại dán lên ngực cháu, dưới  khăn quàng đỏ cái bản chữ viết to: TÔI LÀ NGƯỜI ĂN TRỘM


Nhiều người có mặt ở đấy, xin cho cháu, yêu cầu thả cháu ra, nhưng nhóm này cứ trói cháu để làm nhục như vậy trước đông người. Bảo vệ Phan Văn  Hải còn chụp ảnh rồi tung lên mạng xã hội “cho vui”
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)