NGHI THỨC NHẶT CƠM RƠI CỦA BÀ MẸ QUÊ
chao vào muỗng canh những hạt cơm rơi kính đưa lên miệng với lời niệm khẽ quý hạt ngọc trời, thói quen từ bé gần tuổi tám mươi chưa từng nhạt phai
Ất Dậu bốn lăm, niềm đau trận đói (cha lén ăn, mặc chết lịm con thơ quá tủi thẹn, đã tự mình treo cổ!) suốt đời bà chưa khuây quên bao giờ
chuyện quê buồn tôi nghe từ tuổi nhỏ người thành ma đói ngập chợ đầy đường một cơ khổ giữa trùng trùng cơ khổ ba năm giặc Nhật, mấy triệu đau thương
trở mặt Đông Du, mị lừa Đại Á xót đau biết trước, còn bịp ai đây! nay tóc bà vẫn trắng mây nhân hậu lỡ cơm rơi, nhặt lại, dẫu đủ đầy
nỗi mất nước khắc sâu vào số phận tiếc ngọc trời thành nghi thức nguyện cầu Hiro, Naga cũng hằng tưởng niệm với tiếng bẻ gươm, vỗ cánh bồ câu.
14 – 15:25, 29-12 HB10 TXA.
ĐA NHIM, NHỚ LẠI MỘT TỨ THƠ MƯỜI LĂM NĂM TRƯỚC Trần Xuân An tưởng niệm nỗi đau lịch sử: nạn đói Ất dậu 1945
ngồi trước trang sách mở bóng điện tròn sáng soi nghe trĩu đau vầng trán: nghẹn đặc giọt mồ hôi
giọt mồ hôi cúi mặt trồng đay bỏng kiếp tôi đòi trên đồng lúa ngậm đòng phải cắn răng nhổ bỏ!
chữ học trò giấy vở bóng đèn chao nét ngời ngước lên nhìn: giọt lệ tự thuở nào, sắp rơi
giọt lệ rơi từ hốc mắt hờn căm ngút trời hai triệu rưởi người quắt queo chết đói!
sổ tay thơ buốt nhói máu ứa ra chảy ròng như mồ hôi nước mắt bóng điện rực rỡ hồng
giọt máu hồng nhoà ngực lạnh mưa đông vẫn nắm chặt tầm vông lao vào đồn giặc!
đâu chỉ là nước mắt chuyện tình xưa, đa nhim! (1) bóng điện treo từng giọt lương tâm không im lìm
thắp màu nắng nghìn xưa bao dung nhân hậu ấm buồng tim để Hi-rô-shi-ma, Na-ga-sa-ki (2) cũng đêm đêm rưng rưng giọt nắng!
1981 – 1995 Đức Trọng, Lâm Đồng – TP.HCM. TXA.
(1) Đa Nhim, địa danh ở tỉnh Lâm Đồng, tiếng nhân tộc K’Hor, có nghĩa là nước mắt. Đó là nơi có hồ nước thuỷ điện.
(2) Hiroshima, Nagasaki, hai thành phố của Nhật Bản bị đánh bom nguyên tử, kết liễu cuồng vọng Đại Đông Á thuộc Nhật của phát-xít Nhật.
|