Trang chủ » Bầu bạn góp cổ phần

Hậu Bút Tre

Tùng Vũ
Thứ bẩy ngày 2 tháng 3 năm 2013 8:19 PM

Vẫn cái cười “ngay vào mũi mình” nhưng lại vơ vào mà không ngượng, không “dơ””

- Ngày xưa như sắt như đồng  
Như đinh đóng cột như rồng phun mưa
 Bây giờ như cải muốn dưa 
Mười thang Minh Mạng vẫn chưa phục hồi
Vợ thì lo đứng lo ngồi    
Lo tìm bác sĩ phục hồi chức năng  
Bác sĩ tủm tỉm phán rằng 
Cứ thay mái mới lại căng dây đàn 
Vẫn cái mạch thơ ngắt dòng, anh em liên tưởng:
- Anh đi công tác Pờ lây                                                                                                             
cu dài dằng dặc biết ngày nào ra                                                                                          
Còn em ở lại Buôn Ma                                                                                                             
Thuột đi thuột lại thằng cha láng giềng

Hay “chế” cái mới cũng đáo để:

- Anh đưa em đến mũi Dung                
Quất nhau một cái ta cùng làm quy            
hoạch xong rồi chúng ta đi                    
ra dầu ra khí ra gì thì ra.

Nhại lại cái câu quen thuộc: “Không đi không biết Đồ Sơn”…: Cái cười còn lan suốt từ Bắc vào Nam:

- Không đi không biết Quảng Ninh,          
Đi rồi mới thấy cửa mình mở ra,                    
Hàng Nhật cho chí hàng Nga,                         
Hàng Tầu hàng Mỹ đều qua cửa mình,               
Xuất thô thì thấy lình sình,                 
Xuất tinh cứ đến cửa mình xuất ngay.

 - Không đi không biết Cửa Lò,           
Đi rồi mới thấy cái lo đang tồn,                   
Phòng khi nắng dập mưa dồn,                  
Chị em tranh thủ mang tay ra phơi.

- Không đi không biết Củ Chi,           
đi rồi mới thấy củ gì cũng hay,                
- Không đi không biết Cà mau,           
Đi về mới thấy còn lâu (mới bằng) cà nhà      
Cà nhà tuy có hơi già                  
Nhưng mà cà chậm không là cà mau  
                              
Và trở về với Đồ Sơn:

- Không đi không biết Đồ Sơn,           
Đi rồi mới thấy hay hơn đồ nhà,         
Đồ nhà bằng cái lá đa,          
Đồ Sơn bằng cái bàn là Liên Xô,                  
Hỏi rằng cái đồ nào to,          
Có một cái thước biết đo đồ nào?

Ngay các sự kiện chính trị vừa hé cái “chưa phải” đã có Bút Tre châm luôn:
Cái vụ Hà Tây một đêm thành Hà Nội:

- Nghị quyết Quốc hội thật hay,         
Hà Tây cửa ngõ đặt ngay cửa mình,        
Bà con cô bác đồng tình,               
Sáng ra đã thấy cửa mình rõ to.

- Chó mèo thì phải có lông,         
Hà Nội phải có Hà Đông nhập vào,       
Trên trời phải có ông sao,                  
Việt Nam phải có nước Lào hoan hô…

Cái việc tăng lương tưởng chừng cải thiện, nâng cao đời sống người dân, thì thực tế ngược lại, biết hỏi ai bi giờ:

- Giá ơi lương hỏi mấy lời,                   
Giá lên như thế lương thời sống sao?       
Giá rằng sao lại hỏi tao,          
hỏi thằng đầy tớ chứ tao biết gì!

Sau khi ồn ào, to tiếng tưởng chừng làm nên các sự kiện, tên tuổi, mấy vị Bộ trưởng mới lại im hơi, lặng tiếng theo đóm ăn tàn. Dân gian lại có thơ rằng:

- Thằng B, thằng H, thằng Th,        
Ba thằng chuyên trị nói nhăng nói càn,       
Khi miệng chưa bị bịt vàng,                   
Tưởng ba thằng ấy cùng hàng nhân dân

Ấy cũng như cái sự sinh hoạt hàng ngày, nên coi là “phình phường” thôi, như kiểu:

- Của người đêm bảy ngày ba                 
Của mình sao cứ mở ra đậy vào              
Cũng cá ngựa cũng yến sào         
Mà sao lại cứ đậy vào mở ra

Cũng là cái đau nhưng vận vào mình nghe nó “chua chát” làm sao:

 Khốn khổ cho cái thân mi          
Vợ thời đời cũ ti vi đời đầu            
Ti vi lại chẳng có râu               
Xoay ngang xoay dọc mà mầu chẳng lên                 
Chẳng bù cho cái nhà bên                  
Mới sờ một tí mầu lên ầm ầm                
Đêm nằm lòng những ước thầm               
Ước gì mình được sờ nhầm ti vi

Ngày trước cụ Nguyễn Công Trứ buồn đời mà viết:

- Ngồi rồi lại trách ông xanh         
Khi vui lại khóc buồn tênh thì cười       
Kiếp sau xin chớ làm người                
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo.

Con cháu Bút Tre mượn cái câu của cụ Trứ mà thêm vào:

- Kiếp sau xin chớ làm người                 
Làm con gà trống suốt đời vô lo                                                                           
Sáng dây thì gáy o… o…               
Ngày đi đạp mái không lo trả tiền         
Lúc chết lại được tắm tiên                                                
Các cụ kính cẩn đặt lên bàn thờ.

Chỉ nội cái chuyện chúc mừng ngày 8-3 cũng ối chuyện. Mà toàn chuyện chị em có nghe cũng chỉ biết cười trừ:

- Hôm nay mùng Tám tháng Ba         
Tôi giặt hộ bà cái áo của tôi                 
Nếu bà mà nói lôi thôi                   
Thì tôi mặc kệ áo tôi cho bà.

Kẻ chép những sự này đích tai nghe một Bút tre ứng khẩu khi được hỏi mùng 8-3 bác tặng bác gái cái chi? - Tặng mấy câu thơ. Người đó đáp rồi đọc luôn:

- Hôm nay mùng Tám tháng Ba         
Tôi thay mặt bà chúc sức khỏe tôi                                                                                           
Đời tôi nếu có lôi thôi          
Thì tôi mặc kệ đời tôi cho bà                       
Đời tôi nếu có trăng hoa          
Thì xin bà chớ rầy rà với tôi         
Nếu không tôi kiếm chỗ ngồi         
Tôi trông mâm cỗ xem ruồi nó xơi.

Chí Phèo đến thế là cùng!!!
Một dạo om lên cái vụ thi chọn quốc hoa, có một vị GS khả kính hiến kế nên chọn hoa mào gà, lại nghe được một câu oái oăm hơn:

Cụ Nguyễn Tiên Điền hẳn phải cải cái câu “Bất tri tam bách dư niên hậu, Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như” thành “Thiên hạ hà nhân tiếu Tố Như” mà ngậm cười nơi chín suối.