Nhà thơ Tú Xương, tên thật là Trần Tế Xương (sau đi thi đổi là Trần Cao Xương), tự Tử Thịnh, sinh năm 1870, mất ngày 28.1.1907. Ông người làng Vị Xuyên, huyện Mỹ Lộc, tỉnh Nam Định. Trần Tế Xương là nhà thơ trào phúng Việt Nam mà về phương diện nghệ thuật có những cống hiến quan trọng. Lần đầu tiên trong lịch sử văn học, ông là người đã từ bỏ những hình thức cũ để cố gắng phản ánh cuộc sống bằng hình thức của chính cuộc sống, phong phú, đa dạng, phức tạp. Với Tú Xương ngôn ngữ hàng ngày đã được nâng lên thành ngôn ngữ nghệ thuật với tất cả vẻ đẹp của nó.
Mới đây nhất, khi khảo sát về lịch sử dịch thuật trong quá khứ, chúng tôi phát hiện Tú Xương là một dịch giả rất đáng chú ý. Đó là việc ông dịch 81 bài thơ Đường. Văn bản được chép trong Đường thi hợp tuyển ngũ ngôn luật giải âm (AB.194, thư viện Viện Hán Nôm). Tài liệu ghi rõ "Đường thi hợp tuyển ngũ ngôn luật giải âm; Vị Thành Tú tài Trần Cao Xương Tử Thịnh diễn tập".
“Bức xúc đủ nhiều để những ai nguội lạnh xem lại mình” Bức xúc của cuộc sống đã đủ nhiều để những người phần nào nguội lạnh phải xem lại mình. Anh không thể tiếp tục né tránh, ỷ lại mà phải dõng dạc tranh luận, làm sáng tỏ những vấn đề hệ trọng của đất nước”. Phần kết bàn tròn, hai vị khách mời đề cập tới trách nhiệm “truyền lửa” từ xã hội vào các hội nghị và Đại hội Đảng của các ủy viên trung ương. (TuanVietNam)
Tình thế, thời cuộc cũng như tâm nguyện của nhân dân không cho phép anh né tránh được nữa rồi. Dân tộc đang đòi hỏi trách nhiệm ngày một cao hơn của Đảng.
Nhiều đồng chí phát biểu trọng trách của Đảng là phải khởi xướng Đổi Mới lần thứ 2. Vậy thì đổi mới lần thứ hai là gì, hay là lại trở lại như cũ. Không có gì mới so với nhiệm kỳ đã qua hay đại hội này sẽ tạo một bước ngoặt cho 25 năm sắp tới nữa?
Phải làm sao để sau cuộc Đổi Mới hai, lãnh đạo có thể tự hào mà nói rằng: dân tộc Việt Nam chúng ta từ nay có thể ngẩng cao đầu, là một nước giàu mạnh và văn minh.
Nói đến vẻ thanh cao, nét tinh tế trong hồn thơ Nguyễn Khuyến, người đời thường nhắc đến ba bài thơ thu nức tiếng của ông. Với Tam Nguyên Yên Đổ, những bài thơ về mùa xuân của ông (phần lớn là thơ Hán tự) một mặt nằm trong phong cách thơ ông; nhưng, một mặt khác vẫn mang dư vị, dáng vẻ riêng - độc đáo và ấn tượng. Chất men say cảm hứng trong thơ Nguyễn tiên sinh, không phải là chất men sảng khoái, phóng lãng. Mà, là tinh chất, là vị đạm thấm thía, đượm buồn của một thi nhân tài cao, học rộng. Thế mà, vẫn sẵn sàng rũ bỏ bụi công danh, danh lợi để trở lại vườn Bùi quê hương. Để sống đạm bạc với thiên nhiên nơi thôn hương cùng những người dân quê đồng chiêm trũng: lam lũ, vất vả mà tình nghĩa. Tết đến, xuân về - lẽ thường tình là vui, là ấm áp. Song, thi nhân họ Nguyễn lại viết những câu thơ buồn thương, day dứt:
TNc: Ông Hai Tây nói nhà văn ta"vỡ mộng IT" thì tôi ngờ không phải thế vì chỉ có độ 30% các văn nhân biết sài in-tơ-nét thôi thì làm sao vỡ mộng được. Vả lại những con web của văn nhân ngoài văn chương họ còn có trách nhiệm công dân nên không thể "mũ ni che tai" trước những vấn đề của nhân dân đất nước...
Và bây giờ, thời gian đã đủ. Trong hàng trăm trang web của các nhà văn Việt Nam lập ra theo bệnh phong trào, đến nay chỉ còn một vài trang trụ được nhờ chủ nhà biết “nuôi oép”: Nhà văn Phong Điệp “nuôi” trang phongdiep.net bằng nguồn bài từ hai tờ báo lớn là Văn nghệ và Văn nghệ Trẻ cùng nhiều thông tin cập nhật từ các báo; nhà văn Trần Nhương nuôi trang trannhuong.com bằng các thông tin thời sự chính trị; nhà thơ Lê Thiếu Nhơn “nuôi” trang lethieunhon.com bằng những bài châm chích các nhà văn, các giải thưởng văn chương; nhà thơ Văn Công Hùng “nuôi” trang vanconghung.vnweblogs.com bằng những bài báo dí dỏm viết về vùng đất Tây Nguyên; vợ chồng nhà văn Nguyễn Quang Thân - Dạ Ngân nuôi trang thanngan.tk bằng những bài báo phản biện xã hội sắc sảo; nhà văn Nguyễn Quang Lập “nuôi” trang quechoablog.wordpress.com bằng những câu chuyện moi ra từ kí ức...
Đến bây giờ thì giấc mộng IT của các nhà văn đã vỡ. Họ ngộ ra rằng, Internet chỉ là phương tiện hỗ trợ công bố tác phẩm, chứ không phải là công cụ sáng tác.
Cách đây dăm năm, hàng loạt nhà văn từ Nam chí Bắc đua nhau mở web và blog, có mặt ở hầu hết các mạng Vn.360.yahoo.com, Blogspot.com, Wordpess.com, Vnweblogs.com... Những ngày đó đi đến đâu cũng nghe các nhà văn nói đến “oép”. Nhà văn trẻ thì hào hứng coi website như một cứu cánh.
Sáng ngày 15-3-2010, nhà văn Hoàng Minh Tường phó ban Sáng tác dẫn 12 nhà văn “nhập trại”. Đây là trại sáng tác văn học đầu tiên của năm 2010 của Hội ta và cũng là trại sáng tác đầu tiên khai mạc cho năm 2010 của Nhà sáng tác Đại Lải. Các lão tướng Xuân Khánh, Hồng Nhu, Trần Hiệp cùng các phó tướng như Nguyễn Đỗ Phú, Tô Đức Chiêu, Trần Chinh Vũ, Vương Trọng, Nguyễn Hoàng Sơn, Trần Nhương, Văn Lừng, Tô Thi Vân, Dương Duy Ngữ…đã tề tựu lăm lăm tay bút, tay chuột để lao vào sáng tác trong 15 ngày đầu xuân. Nhà văn Văn Lừng được mọi người đề cử lãnh chức trại trưởng.
Ảnh: Nhà thơ Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam gặp gỡ trại viên
“Hãi hùng, nghẹt thở, kinh hoàng, chen chúc, bẹp ruột, chặt chém trong đêm xin – cướp ấn đền Trần”… Đó là những kiểu giật tít của báo chí sau ngày rằm tháng Giêng, lễ hội “khai ấn đền Trần” ở Nam Định. Chưa hết, báo Tiền Phong phát hiện nhiều bản ấn in sai: 4 chữ Ban Phúc Vô Cương ( ban phúc không bờ bến) đã được khắc sai: “ Ban phúc vô cường” ( ban phúc không mạnh). Chắc chắn đây là lỗi của “cậu đánh máy” và đã có ấn giả! Cái linh thiêng, tốt đẹp chỉ cách cái lố bịch một sợi tóc!
Ảnh: Xe xếp hàng trong đó rất nhiều xe công để vào xin ấn
Mạo Khê như một địa chỉ bỏ quên trên đường xuống Hạ Long hay về Hà Nội. Thị trấn bên đường với màu đen lầm lũi. Đường đen, tường đen, nắng đen, mưa đen, gió đen, trăng đen và cảm hứng màu đen suốt tháng năm Mạo Khê. Nhưng ở cái thị trấn ấy lại lấp lánh những gương mặt rạng ngời khiến ta ngạc nhiên như gặp nàng Lọ Lem trong cổ tích. Một trong những gương mặt đẹp ấy là Kim Điển. Chị là nhà doanh nghiệp lại là nhà thơ có hạng đất mỏ. Không nghĩ một nữ doanh nghiệp thì suốt ngày vang lên hai tiếng lợi nhuận nhưng với Kim Điển không chỉ có thế.
TNc: Được tin anh Vũ Hà tạ thế, Trần Nhương xin gửi lời chia buồn tới tang quyến và cầu mong linh hồn anh thanh thản chốn vĩnh hằng. Xin giới thiệu bài viết về anh của Trần Hoàng Thiên Kim từ Lucbat.com
(LB.c): NSƯT Vũ Hà, nguyên Phó Trưởng Ban Văn nghệ của Đài Tiếng nói Việt Nam, người từng được mệnh danh là 'Kiện tướng Kịch Truyền thanh Quốc tế', vừa qua đời đột ngột ở tuổi 67, vì căn bệnh ung thư phổi.
Hơn 35 năm gắn bó với nghề, Vũ Hà là tác giả đồng thời là đạo diễn của hàng trăm vở kịch truyền thanh, hàng trăm bài báo, bài bình luận trên sóng phát thanh. Ông được xem là một trong những người đầu tiên đưa nghệ thuật kịch truyền thanh vào chuyên mục sân khấu truyền thanh, đó là cách kết hợp có hiệu quả giữa lời nói với âm nhạc và tiếng động để làm cho thính giả có thể hình dung những cái không nhìn thấy một cách gần gũi nhất, sống động nhất, phong phú nhất, biến người nghe thành người sống cùng với các nhân vật trong vở kịch, với từng tình huống kịch…
Chỉ còn một ngày nữa (14-3) là đến ngày giỗ của các Anh, NHỮNG NGƯỜI CON CỦA NHÂN DÂN ĐÃ NGÃ XUỐNG GIỮA BIỂN CẢ. Đầu tiên xin cho tôi gửi tới 64 gia đình ngày mai có giỗ mỗi nhà một nén hương để tỏ lòng biết ơn sự hi sinh lẫm liệt của các Anh, giữa thời bình, vì sự toàn vẹn lãnh thổ của quốc gia. Thưa hương hồn các Anh, Mãi mãi về sau này (kể từ ngày ấy 14-3-1988) các Anh đã ở trong lòng dân tộc. Dù đang ở nơi nào giữa đại dương bao la các Anh hãy nhớ ngày này tháng này, về nhận lấy sự tri ân của dân tộc.