(Kỷ niệm 80 năm cuộc khởi nghĩa Yên Bái, 9/2/1930 – 9/2/2010)
Lúc còn nhỏ, nhiều lần được theo cha về quê nội, tôi rất ấn tượng với một người cha tôi gọi là thím, xưng con rất kính cẩn. Bà thường đon đả chạy ra ôm chầm lấy cha tôi và thốt lên: “Con đã về!”, rồi bà đột ngột đẩy bố tôi ra nhìn xem gầy hay béo. Tôi bẽn lẽn ôm chân bố lý nhí: “Cháu chào bà trẻ ạ!”. Bà bế tôi lên thơm vào má rồi tất bật tìm thứ gì cho tôi ăn, lúc thì quả cam, múi bưởi trong vườn nhà, khi thì tấm mía hay củ khoai luộc ngọt lịm… Ấn tượng của tôi về bà là một người phụ nữ nhỏ nhắn, nhanh nhẹn và rất giầu tình cảm. Gương mặt bà còn giữ lại được nhiều nét thanh tú của một thời xuân sắc, đôi mắt bồ câu đen láy, đôi môi ăn trầu cắn chỉ đỏ tươi… Bà nội tôi mất sớm nên mỗi khi về quê, tôi thường quấn quýt bên bà. Yêu quí bà nên xa tôi rất nhớ. Chú thích ảnh: Tượng đài cụ Nguyễn Khắc Nhu tại quê hương Yên Dũng, Bắc Giang
Ngàỳ hôm nay hơi bị đẹp hay sao đó mà tôi được dự hai bữa tiệc tất niên. Buổi trưa, nhà văn Nam Ninh vừa đoạt ngôi “Á hậu” truyện ngắn cuộc thi truyện ngắn VNQĐ (không có “Hoa hậu") mời chúng tôi đến tất niên và rửa cái giải. Bạn bè văn chương gặp nhau vui như Tết. Trần Ninh Hồ, Nguyễn Phan Hách, Vũ Từ Trang, Đức Huệ, Mai Vũ, Hoàng Gia Điền, Đoàn Nhất Trí, Tùng Linh, Hoàng Minh Tường, bạn Nhật, chủ nhà và tôi quây quần bên nòi lẩu nghi ngút khói. Anh nào cũng nói to như dân miền biển cả. Thôi thì đủ thứ chuyện đông tây kim cổ. Rất may là không ai đọc thơ..
(Kỷ niệm 80 năm cuộc khởi nghĩa Yên Bái, 9/2/1030 – 9/2/2010)
Ông sinh năm 1881, tại làng Song Khê, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang. Xuất thân trong một gia đình Nho học, thuở nhỏ ông theo học khoa cử, năm 1912 đi thi Hương đứng đầu cả xứ Bắc Kỳ nên đương thời gọi là Đầu Xứ Nhu, gọi tắt là Xứ Nhu. Ông không chỉ là một lãnh tụ của Việt Nam Quốc Dân đảng, với chức vụ trưởng ban lập pháp, người có vai trò quan trọng trong đường lối đấu tranh vũ trang của Việt Nam Quốc Dân đảng, mà còn là một nhà thơ chân chính. Mỗi trang, mỗi dòng như chính cuộc đời bi hùng của ông, chứa chan tinh thần yêu nước, thương nòi.
Ảnh: Nhà thơ Bùi Minh Quốc (bên phải) cùng đồng nghiệp thắp hương tưởng niệm các liệt sĩ hy sinh trong cuộc khởi nghĩa Yên Bái, tại khu tưởng niệm, công viên Yên Hòa, Yên Bái.Ảnh chụp chiều 28.11.2001"
Tô Ngọc Thạch Đã thành thông lệ cứ vào dịp đầu năm mới dương lịch, gần ngày “ông Công ông Táo về trời”, Chi hội Nhà văn Việt Nam tại Hải Phòng lại tổ chức buổi gặp gỡ các nhà văn trong toàn chi hội. Năm nay trong không khí tưng bừng trước ngày Tết Canh Dần các nhà văn đã về đông đủ trong buổi giao lưu này tại văn phòng Hội Nhà văn thành phố số 19 Trần Hưng Đạo, Hải Phòng. Tới dự có nhà biên kịch điện ảnh Tô Hoàng Vũ, Chủ tịch Hội Liên hiệp văn học Nghệ thuật thành phố và trên 20 nhà văn hội viên.
Tưởng nhớ cha nghĩa quân – Khởi nghĩa Yên Bái 1929-1930
Người đi mà thấy yêu người Nước non, súng nổ ran trời Yên Bái Ra đi, máu chảy đầu rơi Kiêu hãnh mắt trừng lẫm liệt Yêu nước, lòng người không biến Thương dân, dám xả thân mình.
Đã tròn 80 năm ngày Khởi nghĩa Yên Bái ( 9/2/1030 - 9/2/2010), với tinh thần quật khởi của những nghĩa sĩ với khẩu hiệu " đuổi người Pháp về nước Pháp, đem nước Nam trả lại người Nam" đã đứng lên lấy xương máu mình đặt cược cho lòng yêu nước chống thực dân Pháp. Suốt dải đất từ Hải Phòng, Hải Dương, Bắc Giang, Bắc Ninh, Hưng Yên, Hà Nội, Sơn Tây, Vĩnh Phúc, Phú Thọ...và tiêu biểu nhất là Yên Bái, đều ghi đậm dấu ấn cuộc khởi nghĩa chống Pháp do Nguyễn Thái Học đứng đầu. Tưởng nhớ anh linh của các vị tiên liệt đã hy sinh vì nước, xin cùng nhau đọc lại một số vần thơ được viết trong những ngày oanh liệt ấy.
Tôi nghĩ là dân Yên Bái hẳn rất đáng tự hào, bởi từ năm 1930, Louis Aragon - nhà thơ cộng sản Pháp, đã viết bài thơ "Yên Báy" đề cập tới hình ảnh bất tử của các nhà yêu nước đã bị thực dân Pháp xử chém trên đất này: "Yên Báy, đây là điều nhắc nhở ta rằng, không thể bịt miệng một dân tộc mà người ta không thể khuất phục bằng lưỡi kiếm của đao phủ".
Tại một cửa hàng bán băng hình, nhìn thấy một cái đĩa CD có tên là “Dây chuyền sản xuất Thạc sĩ”, tôi bèn hỏi chủ cửa hàng: - Thạc sĩ đâu có phải là giầy da, làm sao mà có thể sản xuất trên dây chuyền sản xuất chứ? Chủ cửa hàng nói: - Đây là một trò chơi, hấp dẫn lắm, anh mua một đĩa đi! Nằm mơ tôi cũng luôn mong muốn trở thành Thạc sĩ. Nhưng, đáng tiếc là không có bản lĩnh, trình độ ấy, trong thực tế cuộc sống không có khả năng trở thành Thạc sĩ. Vậy thì Thạc sĩ trong trò chơi điện tử làm cho tôi đã cơn nghiện Thạc sĩ cũng tốt chán.
Mùa xuân năm Ất Tỵ (1905), dưới sự bảo trợ của chính phủ bảo hộ Pháp, quan tuần phủ Hưng Yên, tên là Lê Hoan tổ chức cuộc thi Vịnh Kiều. Cuộc thi diễn ra rất rầm rộ, tạo thành một tao đàn, gọi là Tao đàn Hưng Yên. Lê Hoan muốn qua cuộc thi này để chứng tỏ mình là một viên quan có văn hóa chứ không phải thứ quan ô trọc, nhưng cái mục đích lớn vẫn là chính sách mỵ dân của chính thể thời ấy, muốn dân chúng bị cuốn vào cái ma lực của thi đàn xướng họa mà quên đi thực trạng đói khổ, nước mất nhà tan, mà làm nguội đi tinh thần chống Pháp của những nhân sĩ, sĩ phu. Để cuộc thi có tiếng vang xa, ảnh hưởng rộng rãi tới nhiều tỉnh thành cả nước, thu hút được nhiều văn nhân – thi sĩ có tầm cỡ, Lê Hoan mời hai danh sĩ lừng danh là Nguyễn Khuyến và Dương Khuê chấm giải.
Năm hết Tết đến, mọi người lại tiến hành việc trang hoàng nhà cửa để đón xuân! Bộ Tam đa Phúc – Lộc – Thọ thế nào cũng được chủ nhân chăm chút nhiều nhất. Cũng là điều hiển nhiên, bởi “Phúc”, “Lộc”, “Thọ” là ba điều mơ ước thường nhật của mỗi người, mỗi nhà! Vì lẽ này mà cũng có người chê bai, bình phẩm rằng:
Đã Phúc, đã Lộc lại còn Thọ!
Sao tham nhiều thế hỡi nhân gian?
Chẳng trách Đảng ta “xây, chống” mãi
Mà phường tham nhũng vẫn trơ gan!
Chẳng qua tức cảnh mà nói đùa thôi, chứ ai chẳng mong cha mẹ, ông bà và bản thân trường thọ? Còn phúc và lộc thì biết mức nào là đủ? Xưa các cụ dạy: “Một con một của ai từ?”! Cái cần nói là hưởng sao cho chính đáng, cho hợp đạo Trời, lòng người!