Flag Counter
  Trang chủ » Bầu bạn góp cổ phần

Văn tế sống quan tham

Ngọc Châu
Thứ sáu ngày 28 tháng 12 năm 2012 4:44 PM

Hỡi ơi!

Ba sáu tàn vàng

Lẽ nào vứt bỏ.

Dẫu bao năm ngang dọc, chốn triều đình danh nổi như phao;

Vài đận tính sai cơ, tiếng quan tham mãi vang như mõ!

Nhớ oai  xưa

Quê mẹ đất nghèo

Dân cùng nước khổ

Trải bao trận mạc, cấm vận triền miên

Đói nghèo nhìn nhau, bữa cơm bữa củ.

Bán quán, bơm xe, nắm than, bổ củi, tay vốn quen làm;

Xế hộp, mô bai, khách sạn, nhà hàng, mắt chưa từng ngó.

Thấy nước người đổi đời trong thập kỉ, lòng những mong chóng mọc vẩy rồng;

Chịu nghèo hèn khốn khó mấy chục niên, bụng ao ước mau mang lốt hổ.

Ngó thấy tiền Tây xanh tím đỏ, chỉ muốn vơ ngay

Nhìn vào xe Mĩ phóng tít mù, ước tư bản đổ!

Trước cảnh nước nhà hèn kém, chẳng lẽ ngồi đầu gối quá tai;

Gió đông đà nhụt gió tây, thôi thì cũng rỡ rào mở cửa.

Pu tủng* luật này lệ nọ, gan cùng mình dốc sức ngoáy trời (* Không hiểu - gốc tiếng Tàu)

Mo phú* nợ cháu con lo, vốn nào cũng vơ vào đầy rổ. (* Cóc sợ - gốc tiếng Pháp)

Cũng khen thay!

Vốn chẳng dòng kinh bang tế thế, gốc từ vệ túm mà ra;

Phẫu thuật da "tiến sĩ công nông", nhoáng cái tước cao đã bổ.

Ngón kinh tế thị trường nào đợi tập rèn;

Nghề định hướng kinh doanh kiệm thời gian ngó.

Ngoài vỏ khoác rừng vàng biển bạc, thoải mái đào với bắt, khỏi bàn;

Trong tay gom triệu sức lao công, lương chỉ góc tiền "đô", quá đủ!

Đất đai cứ tha hồ bán đổi, cũng lôi vào khối nước Tây, Tàu.

Ruộng vườn đền giá rẻ như bèo, khéo dỗ dân đà vui hớn hở.

Ba chục năm đổi mới, may phùng thời thế, lướt tới ào ào, cũng gặt về vô khối thành công;

Triệu dân nông thay đời, dù mếu dù tươi, cuốc cầy phăng phăng, khiến sản vật dần thêm béo bở.

Tạo liên doanh, xây siêu thị, thổi phố phường ngày một phình to;

Ủi sân gold, san chế xuất, kẹp đồng bãi hết phương nẩy nở.

Chao ôi!
Những tưởng vận đỏ đến hồi, cừu dê chuyến này hóa hổ;

Nào hay dân đen khốn khổ, lươn trạch sao giống được rồng?

Vốn tại máu tham ẩn trong tâm, thấy vàng đời nào chịu bỏ.

Ngó sang Tiên Lãng, sú vẹt mấy dặm sầu giăng;

Nhìn bãi Văn Giang, già trẻ hai hàng lệ nhỏ.

Chẳng phải du côn, cao bồi Mĩ quốc, mà to gan chống lại lính triều đình;

Vốn không phá nhà, cướp đất của ai, mà chịu còng tội tù cho đáng số!

Ấy bởi!

Trên sao dưới vậy, tâm xà đeo mặt từ bi;

Quan đã mở đường, ắt nhũng nhiễu quân lệ bộ.

Nhóm đại gia dựa hơi cấu kết, lợi ích chia phần;

Mặc thảo dân nhà cửa tan hoang, xiêu mưa ngã gió.

Rừng nguyên sinh bao nhiêu gỗ tốt, chia phần nhau tha hồ đốn, đổ tội tặc lâm;

Mỏ hiếm quí ngồn ngộn bạc vàng, xúi họ hàng mặc sức đào, giấy gì chẳng có!

Chúng dân cứ kêu ca oán thán, kêu chán rồi cũng đến thôi;

Triều đình biết mà phải chịu thua, chứng cớ đâu đành tay bó.

Vậy nhưng!

Cứ tưởng trăm bề kín thế là cùng, lại thêm phên che rào chắn khắp nơi;

Kính Chiếu yêu đà mỡ bôi đen bóng, Thiên Lí Nhỡn chắc nản lòng đành bỏ.

Cho nên ngân khố cứ việc đem tiêu, quẳng vàng đổi về bấy nhiêu tầu nát;

Thả sức tiền gian vung xây phủ đệ, rải bạc tạo đường mê lộ ngân kho.

Kệ đau đớn bấy: bà già ngồi run rẩy, nóc chuồng trâu lũ lụt vây quanh;

Mặc não nùng thay: trẻ chân đất đến trường, rét đại hàn phong phanh dúm dó.

Thế rồi!

Hội Diên Hồng đột ngột nổ ra,

Khiến chúng dân xốn xao ngóng ngó.

Binh tướng tham vẫn giữ sông Tô Lịch, võng lọng cụp nhưng còn khối ô dù;

Lương đống thiện tuy lùa gió Hồng Hà, chưa đủ mạnh để khử mùi thối chó.

Đấu mà trả nước non bớt nợ, danh thơm đồn sáu mươi tư tỉnh đều khen;

Ngậm để giữ vẹn ghế nguyên ngai, mùi khắm ngấm ba đời cháu con còn đó.

Dân mở miệng, được nói được nghe, trăm triệu người ủng hộ triều đình, trò tham nhũng  lắm chuyện phanh phui;

Dám vì dân, thiệt cũng vì dân, dầu cáo quan nhận trăm mét đất, đức thanh liêm tắt đèn vẫn tỏ.

Khá khen người nhóm lửa, dù bếp ẩm, củi khô lẫn với củi tươi, kiên nhẫn quạt khói đều tay, dần dà lò sẽ  rực hồng.

Đáng ngợi đám thảo dân, chí đã đồng, gian tặc dù ẩn thật sâu, lò bỏng cũng cháy mặt lang, cáo già hết đường giả thỏ.

Ôi thôi thôi!

Trận địa mở toang;

Chúng dân đều rõ

Bạch tuộc kia rồi phải co vòi;

Quan tham sẽ về vườn cắt cỏ.

 

Thôi thì thế cũng là may;

Còn hơn vô tù ngóng cổ.

Dẫu xác còn ngất ngưởng, nhưng linh đã hết oai linh;

Gọi là kết cỏ đền bù, hạ trướng nguyện đền ơn chủ

Tàn vàng (mã) đủ ba sáu tàn vàng;

Xế sịn (mã) nhập loại hàng nguyên thủ.

Nổi lửa thật to;

Hóa theo cho đủ;

Mao đài vẩy cả chai;

Át hết mùi cáo cú…

 

Ô hô, ai tai!

Đàn em tiễn cụ!!!

NC